Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 377. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 102
Thong dong cưỡi ngựa tiến bước trong đội hình, Lưu Văn Hiên chốc chốc lại nghiêng ngó xung quanh, ra chiều đang ngoạn cảnh dọc đường. Chuyến đi dọc mạn Tây phen này, ai nấy đều mang trọng trách đè nén trên vai, Lưu Văn Hiên ngược lại lại có nét thảnh thơi nhàn hạ hệt như một gã khách du lãm ăn theo đoàn.
Thế nhưng Tần Tiêu thừa hiểu, tên này trăm phần trăm không phải là khách vãng cảnh du sơn ngoạn thủy.
Hơn nữa, hắn đinh ninh chuyến đi lần này, trên người Lưu Văn Hiên nhất định giấu giếm một nhiệm vụ bí mật mờ ám không muốn để lộ cho kẻ khác hay biết.
Thương đội cứ nhẩn nha di chuyển trọn một ngày đường. Đến khi trời sập tối, họ tiến hành dựng trại tại một địa điểm có địa hình tương đối cao ráo. Gần kề đó có dòng suối nhỏ lững lờ trôi, thật vừa vặn để giải quyết vấn đề nước nôi.
Vũ Văn Thừa Triêu hạ lệnh cho đám phu xe dàn đội hình xe ngựa bao quanh tạo thành một lớp bình phong vững chãi. Đám người thi nhau dựng lều trại phía bên trong mạn rào chắn. Y lại bước đến tìm Tần Tiêu, giao phó cho hắn phân bổ hơn hai mươi gã hộ vệ tháp tùng chia làm hai ca, luân phiên canh gác gác đêm.
Do số lượng xe chở hàng khổng lồ, khi quây thành một vòng tròn, khoảng đất trống chừa lại ở giữa kỳ thực rộng rãi vô cùng. Việc cắm hơn mười chiếc lều trại thực sự dễ như trở bàn tay.
Đám phu khuân vác, phu xe chen chúc hơn chục nhân mạng nhét chung vào một lều. Bọn họ cũng chẳng đòi hỏi cao sang, chỉ cần chốn ngả lưng là thỏa mãn rồi.
Trong đội ngũ cũng có bố trí vài tên tạp dịch gánh việc cắt cỏ cho ngựa ăn. Tranh thủ lúc mọi người cắm đầu gặm lương khô, vài tên tạp dịch hối hả tản ra tứ phía phân phát cỏ ngựa.
Ác nỗi, con chiến mã Hắc Bá Vương của Tần Tiêu tính khí kiêu ngạo thất thường, mấy tên tạp dịch chẳng có gan lại gần, đành để đích thân Tần Tiêu ra tay dọn bữa cho nó.
Cỗ xe ngựa khổng lồ kia đỗ lặng im lìm ở góc xó xỉnh cũng chẳng một ai có gan tới quấy nhiễu.
Tần Tiêu chủ động cáng đáng việc gác nửa đêm đầu. Hắn cắt đặt nhóm người Cảnh Thiệu tuần tra quanh bốn bề các hướng. Mọi người ai nấy vác đao đeo cung chỉnh tề, dẫu rằng đôi chân vẫn đang đứng trên đất Tây Lăng, song họ tuyệt nhiên không hề bộc lộ lấy nửa phần lơi lỏng cảnh giác.
Đêm sâu tĩnh mịch, đại bộ phận nhân sĩ trong doanh trại đều đã chìm vào mộng mị.
Tần Tiêu thong thả dạo quanh doanh trại một vòng. Đột nhiên hắn bắt được những âm thanh thút thít cực kỳ mỏng manh truyền đến nhè nhẹ. Khẽ cau mày, hắn khép chặt đôi mắt, chỉ trong nháy mắt đã tỏ tường ngọn nguồn tiếng nức nở ấy cư nhiên phát ra từ chiếc xe ngựa cỡ lớn kia.
Lòng thoáng chút tò mò, hắn không kiềm được bèn bước lại gần, tiến sát bên khung cửa sổ, hạ giọng gặng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tiếng thổn thức lập tức nín bặt. Tần Tiêu vốn thừa hiểu thấu trong xe đều là phận nữ nhi. Giờ tiếng khóc dứt rồi, hắn cũng chẳng buồn xen vào chuyện bao đồng thêm nữa. Ngước mắt nhìn trời cao thăm thẳm, đêm nay sáng trăng thưa sao. Duỗi người một vươn vai thư thái lười nhác, hắn rảo bước sải tới trước. Vừa đi được dăm ba bước, hắn bỗng chộp được bóng dáng một người đang đứng chôn chân bên sườn một cỗ xe hàng. Nhờ ánh trăng soi rọi, đập thẳng vào mắt hắn chính là bộ đồ vải thô, người nọ bất ngờ lại là Lưu Văn Hiên.
Canh khuya mờ mịt, Lưu Văn Hiên dở chứng không chịu chợp mắt. Vừa đụng độ gã này, da đầu Tần Tiêu bỗng chốc tê dại. Hắn toan xoay người rảo bước lảng đi, chợt nghe giọng Lưu Văn Hiên vẳng lại: "Vất vả rồi." Đáng chú ý là cái đầu của gã chẳng buồn ngoảnh lại.
Tần Tiêu liếc nhìn gã ngửa mặt ngắm trời cao, rồi lại cúi rạp đầu nhìn chăm chằm vào thứ đồ vật nắm gọn trong lòng bàn tay. Tần Tiêu đâm kỳ quái, vô thức nhích chân lân la tới gần. Chỉ thấy hai tay Lưu Văn Hiên nâng niu một món đồ vặt vãnh. Phủ dưới vầng trăng lạnh lẽo, vật ấy lấp lánh ánh kim quang nhờ nhợt. Tần Tiêu trong phút chốc chẳng thể định hình nổi rốt cuộc đó là thứ quỷ quái gì.
Nhón chân tiến thêm mấy bước, hắn mới vỡ lẽ hai tay Lưu Văn Hiên đang nâng bổng một mảnh đồng tròn vo. Ngặt nỗi trên mảnh đồng chi chít lít nhít những thứ bùa chú văn tự, khiến hắn chớp nhoáng chẳng mường tượng ra là cái gì. Hắn không nhịn được bèn lên tiếng: "Lưu... Lưu thống lĩnh, đây là thứ gì vậy?"
Lưu Văn Hiên dẫu chỉ ngậm chức Phó thống lĩnh, song Tần Tiêu tâm tư thông thấu. Hắn thừa biết chỉ cần Viên Thượng Vũ không lởn vởn quanh đây, lúc giáp mặt xưng hô, thượng sách nhất là vứt quách cái chữ "Phó" xui xẻo kia đi.
"Chưa thấy bao giờ ư?" Lưu Văn Hiên rốt cuộc liếc Tần Tiêu một cái, tủm tỉm cười: "Đây là la bàn, chuyên dùng để dò xét long mạch phong thủy."
...
La bàn?
Phong thủy?
Tần Tiêu ngẩn người một chốc, thầm nghĩ chẳng lẽ Lưu Văn Hiên còn là một thầy phong thủy?