Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 383. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 108

Khoảnh khắc nữ tử kia cất tiếng, gần như ngay tức khắc Tần Tiêu đã nhớ tới Cáp Ni Tư.

Cùng một sự dịu dàng uyển chuyển đó, cùng kiểu phát âm không chuẩn xác đó, cùng giọng điệu của vùng ngoại biên đó.

Bên trong xe vang lên một tiếng "?" Rất nhanh, rèm cửa xe vậy mà được vén lên. Tần Tiêu đang đứng ngay cạnh cửa xe. Dưới ánh trăng tỏ, hắn nhìn thấu rõ mồn một. Phía sau ô cửa sổ kia, một gương mặt tuyệt mỹ mang đậm sắc thái dị vực hiện ra rành rành ngay trước mắt. Mắt phượng mày ngài, da dẻ trắng ngần tựa tuyết, đôi mắt kiều diễm trong veo như những vì tinh tú. Không phải Cáp Ni Tư thì còn có thể là ai?

Sắc mặt Tần Tiêu khẽ biến.

Hắn vạn vạn không thể ngờ tới, Cáp Ni Tư vậy mà lại bị xem như một lễ vật, phải theo thương đội đi thẳng ra Quan Ngoại.

Khởi hành đã được mấy ngày, Tần Tiêu luôn đồng hành cùng nàng suốt chặng đường. Thực ra mỗi lúc đoàn xe di chuyển, hai cỗ xe lớn kia đều chạy cuối đội hình, mà Tần Tiêu lại là người dẫn lính chốt chặn phía sau. Mỗi ngày hắn chỉ cách chiếc xe ngựa lớn này có mấy bước chân. Khoang xe ngăn cách đã khiến hắn hoàn toàn chẳng hề hay biết Cáp Ni Tư cũng có mặt trong đó.

Cáp Ni Tư nhận ra Tần Tiêu, trên khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười quyến rũ mê hồn: "Ngươi... ngươi là tiểu lang quân khôi ngô tuấn tú đó sao? Sao ngươi lại ở đây?"

"Ta cũng đang thắc mắc tại sao ngươi lại ở đây." Tần Tiêu thở dài: "Ngươi có biết chúng ta sắp đi đâu không?"

Cáp Ni Tư chớp chớp mắt, lắc đầu đáp: "Ta không biết. Việc ta phải đi đâu, nào phải do ta tự quyết định được." Nàng hơi cúi đầu, thần sắc dần trở nên ảm đạm.

...

Hồng nhan bạc phận!

Tần Tiêu chợt lóe lên câu nói này trong đầu, nhìn sắc mặt ảm đạm của Cáp Ni Tư, trong lòng hắn cũng dâng lên niềm cảm khái.

Bất luận là dung mạo hay vóc dáng, Cáp Ni Tư đều là tuyệt sắc ngàn dặm mới tìm được một. Đêm đó Tần Tiêu không phát sinh chuyện gì với nàng, tuyệt đối không phải vì nàng thiếu sức hấp dẫn đối với hắn. Trái lại, Tần Tiêu đang độ tuổi thiếu niên rực rỡ, đứng trước một mỹ nhân dị vực đẹp khuynh thành như thế, làm sao lại không động lòng?

Chỉ là trong lòng còn nhiều e dè, cộng thêm ý chí kiên định hơn người thường không ít, hắn mới miễn cưỡng kiềm chế được.

Có đôi khi hắn thầm nghĩ, nếu đêm đó Ninh Chí Phong đến muộn chừng nửa canh giờ, e rằng bản thân thực sự không nhẫn nhịn nổi nữa, có khi đã làm xong chuyện rồi.

Nhưng cơ hội đã vuột mất, chuyện này cũng chỉ có thể tấc dạ ngẫm nghĩ mà thôi.

Nếu nói sống đến tận bây giờ, còn chuyện gì khiến hắn thực nỗi hối hận thì đêm đó nhất định là một trong số đó.

Cáp Ni Tư tuổi đời chưa lớn, nhưng phong tình lại vô cùng câu nhân. Khuôn mặt vẫn vương nét ngây thơ xanh nõn, thế nhưng đôi mắt kia lại gieo vào lòng người thứ mị hoặc thấm tận xương tủy. Tần Tiêu thầm nghĩ, đó chắc là vẻ mị hoặc trời sinh mà người đời vẫn thường nhắc đến.

Hiện tại phát hiện Cáp Ni Tư cũng bị Vũ Văn Thừa Triêu coi như một món quà đem đến Ngột Đà, trong lòng hắn càng thêm một trận hối hận.

Vũ Văn Thừa Triêu muốn tuyển chọn một tuyệt sắc giai nhân dâng lên Bạch Lang Vương để giải quyết biến cố Đường Nhân thị lần này. Trong mắt y, Cáp Ni Tư đương nhiên là một nhân tuyển vô cùng thích hợp. Không chỉ vì dáng vóc và dung mạo kiều diễm hiếm có, mà quan trọng nhất là Cáp Ni Tư vẫn còn giữ được thân ngọc ngà trong trắng.

Tần Tiêu không nhịn được thầm nghĩ, nếu đêm ấy hắn và Cáp Ni Tư thực sự xảy ra chuyện gì, có lẽ nàng đã không bị đưa đến tận xứ này.

Tần Tiêu thấy nét mặt nàng ảm đạm, cũng có thể thấu hiểu được tâm trạng của nàng.

Những kẻ đạt quan quý nhân chỉ coi nàng như một món đồ chơi, ngay cả Vũ Văn Thừa Triêu cũng chỉ coi nàng là một món lễ vật. Thế nhưng suy cho cùng, nàng vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, cũng có hỉ nộ ái ố của riêng mình. Trước mặt kẻ khác, vì để sinh tồn nàng đành gượng gạo nặn ra nụ cười vốn dĩ không thể tự quyết định bản thân thuộc về ai, thế nhưng sau lưng dĩ nhiên nàng cũng có những suy tư của riêng mình.

Từng bị thương nhân Tây Vực bán đứt cho nhạc phường Tây Lăng với giá cao, nay lại bị đưa tới Ngột Đà làm cống vật, số phận nàng chẳng khác nào cánh bèo trôi không rễ.

"Bên trong là ai cảm thấy không khỏe?" Tần Tiêu trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Có cần gọi đại phu tới bắt mạch một chút không?"

Cáp Ni Tư nở nụ cười nhạt nơi khóe môi, khẽ lắc đầu: "Không cần đâu, tỷ ấy sợ hãi khi phải rời xa cố hương nên mới sinh lòng bi thương, bọn ta đang khuyên can tỷ ấy."

Tần Tiêu khẽ gật đầu, trong lòng cũng dâng lên niềm cảm thông.

Ngoài Cáp Ni Tư, trong xe ngựa còn có hai danh mỹ nhân khác. Cáp Ni Tư bị bán từ cố thổ sang Tây Lăng, dĩ nhiên đã quen với việc chấp nhận loại số mệnh này, nhưng hai người kia chưa chắc đã giữ được tâm thế bình thản như nàng.