Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 390. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 115
Thú y chắp tay đáp lễ, tiến lên định xem xét Hắc Bá Vương, nào ngờ con ngựa lập tức chồm hai vó trước lên, hí dài một tiếng, khiến lão già giật nảy mình vội vã lùi lại.
"Lão bằng hữu, đừng động đậy." Tần Tiêu vội ôm chặt lấy cổ Hắc Bá Vương: "Lão tiên sinh xem giúp mi có sinh bệnh hay không, đừng có nổi nóng." Vừa nói hắn vừa vuốt ve bờm nó. Đợi Hắc Bá Vương yên tĩnh lại, thú y mới rón rén bước tới, định đưa tay ra nhưng lại do dự, quay sang nói với Tần Tiêu: "Phó thống lĩnh, có thể cho tiểu lão xem thử lưỡi của nó không?"
"Đương nhiên là được." Tần Tiêu hiểu lão thú y đang e sợ cũng chẳng buồn bắt lão đích thân làm, liền ghé sát tai Hắc Bá Vương lầm bầm vài câu, sau đó bóp lấy mõm, ép nó há miệng ra.
Thú y ghé sát mặt xem xét lưỡi của nó, nhíu mày đăm chiêu, rồi lại đi vòng quanh Hắc Bá Vương một vòng, cuối cùng ngồi xổm sau mông nó, ngửa cổ quan sát tỉ mỉ.
"Lão tiên sinh, có phát hiện ra vấn đề gì không?"
Thú y lắc đầu đáp: "Lưỡi rất bình thường, hậu môn không có gì dị thường." Nhìn đông ngó tây, lão phát hiện đống phân ngựa mà Hắc Bá Vương vừa thải ra, liền sáp lại gần, cúi đầu hít ngửi. Tần Tiêu đứng cạnh chứng kiến, chỉ sợ lão già này lại thò ngón tay ra quẹt một miếng nếm thử mùi vị.
"Phó thống lĩnh, ngài cứ yên tâm, không có vấn đề gì lớn." Thú y đứng dậy, chắp tay báo cáo: "Nhìn chung mọi mặt, con ngựa này rất khỏe mạnh, không hề sinh bệnh."
"Vậy tại sao nó lại không chịu ăn?"
"Dám hỏi phó thống lĩnh, đây là lần đầu nó xuất quan phải không?"
Tần Tiêu gật đầu, thú y cười bảo: "Vậy là đúng rồi, có lẽ là do không hợp thủy thổ nên chán ăn. Trước đây khi xuất quan, đã có rất nhiều ngựa gặp phải tình trạng tương tự. Ngài không cần quá lo lắng, lát nữa hãy thử cho ăn lại xem, nếu đêm nay vẫn chưa chịu ăn, chắc ngày mai sẽ hồi phục thôi."
Tần Tiêu thầm nghĩ lời lão thú y này cũng khá có lý, liền cười nói: "Vậy thì tốt, đa tạ lão tiên sinh."
"Không cần cảm tạ." Thú y cười khà khà chắp tay: "Tiểu lão xin cáo lui trước, nếu có gì bất trắc, phó thống lĩnh cứ việc gọi tôi."
Đợi lão thú y rời đi, Tần Tiêu mới vỗ nhẹ lên gò má Hắc Bá Vương, cười nói: "Ta đã quen với môi trường bên này rồi, lão bằng hữu cũng mau chóng thích ứng đi nhé."
Thú y đã chắc như đinh đóng cột rằng Hắc Bá Vương vẫn khỏe mạnh, Tần Tiêu đối với bản lĩnh của lão vẫn rất mực tin tưởng. Rốt cuộc đây cũng là thương đội của Vũ Văn gia, dĩ nhiên chẳng thể nào thuê một tên lang băm tháp tùng.
Trời đã tối mịt, mọi người dùng bữa tối xong cũng tranh thủ đi nghỉ sớm.
Phần lớn thành viên trong thương đội đều không phải lần đầu xuất quan, ai nấy đều thấu hiểu qua khỏi Trú Mã hồ sẽ là vùng đất Qua bích khắc nghiệt. Tiêu hao thể lực sẽ cực kỳ kinh khủng, bắt buộc phải tận dụng thời gian đêm nay để dưỡng tinh súc duệ.
Tần Tiêu phải trực ca sau nên cũng ngả lưng từ sớm. Mới chợp mắt mơ màng chưa được bao lâu, đột nhiên văng vẳng tiếng la hét từ bên ngoài.
Tính cảnh giác của hắn cực cao. Vừa nghe thấy tiếng động, hắn lập tức lật người ngồi bật dậy, tiện tay chộp lấy thanh đại đao bên cạnh, xông ra khỏi lều. Chỉ nghe có người đang quát tháo: "Thú y, thú y ở lều nào?" Đập vào mắt là một bóng người cách đó không xa. Nhìn hình dáng, dường như Ninh Chí Phong, hắn vội vàng tiến lên hỏi: "Ninh ngũ ca, có chuyện gì vậy?"
"Vương Huynh Đệ, làm đệ thức giấc sao?" Ninh Chí Phong vừa thấy Tần Tiêu, biết ngay là hắn vừa bị đánh thức, áy náy nói: "Thực sự xin lỗi. Ta đang đi tìm thú y, không biết ở lều nào."
"Tìm thú y làm gì?"
"Có mấy con ngựa đang trở chứng." Ninh Chí Phong nhíu mày thuật lại: "Phu ngựa vừa báo cáo, nói đằng kia có mấy con nằm lăn ra đất thở hồng hộc, không gượng dậy nổi, lại còn bị tiêu chảy, phân lỏng như nước."
Tần Tiêu giật thót mình. Lúc này hắn cũng để ý thấy Bàn Ngư và Đại Bằng đang vội vã đi tới, bộ dạng hai người hiển nhiên cũng vừa mới tỉnh ngủ.
"Kẻ điên, chuyện gì vậy?" Bàn Ngư cau mày hỏi: "Mọi người đang ngủ, có chuyện gì mà kêu gào ầm ĩ thế."
"Đi tìm thú y." Ninh Chí Phong nói: "Có mấy con ngựa không xong rồi."
"Hả?" Bàn Ngư cũng giật nảy mình, chưa kịp mở lời, phía sau đã truyền đến giọng nói của Vũ Văn Thừa Triêu: "Mấy con ngựa đó ở đâu?"
Mọi người đồng loạt ngoảnh lại. Ninh Chí Phong vội đáp: "Ở đằng kia, Đại công tử, ta dẫn ngài tới xem."
Mọi người bám theo Ninh Chí Phong đi về bên trái. Nơi này có vài chục con ngựa tụ tập một chỗ, đều được buộc vào cọc gỗ. Đám phu ngựa đang sốt sắng như ngồi trên đống lửa. Thấy Vũ Văn Thừa Triêu bước tới, một tên phu ngựa vội vã tiến lên đón, mếu máo kêu: "Đại công tử, không xong... không xong rồi, lại thêm mấy con ngựa gục xuống rồi."