Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 394. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 119
...
Trăng sáng vằng vặc trên cao, sau một hồi hỗn loạn, khu doanh địa cuối cùng cũng khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.
Tất thảy hộ vệ đã được điều động canh gác xung quanh. May mắn thay, sau lưng là Trú Mã hồ làm vật chắn, chỉ cần cắt cử hai người canh chừng phía mặt hồ là có thể dư dả nhân thủ bảo vệ các hướng khác.
Cảnh Thiệu và Bàn Ngư đốc thúc đội hộ vệ nghiêm ngặt phòng bị.
"Vương phó thống lĩnh, ngươi cảm thấy... trong đội chúng ta có nội gián sao?" Điền Chưởng Quỹ lại túa mồ hôi hột trên trán.
Đậu Chưởng Quỹ nhíu mày nghi hoặc: "Chuyện này... chắc không thể nào đâu?"
Vũ Văn Thừa Triêu cười gằn: "Không có nội gián thì lấy đâu ra kẻ hạ độc. Ta giờ chỉ tò mò một điều, kẻ đó hạ độc bằng cách nào?"
Nghe tiếng bước chân dồn dập, Đại Bằng và Đái Thắng đã mau chóng quay lại.
"Đại gia, cỏ khô và muối ăn không có vấn đề gì." Đại Bằng báo cáo: "Ta đã đích thân kiểm tra, hơn nữa bên cạnh xe lúc nào cũng có người canh gác. Bất cứ kẻ nào bén mảng tới gần đều bị phát giác ngay lập tức."
"Nghĩa là trước khi mang cỏ đi trộn, thứ này không hề có vấn đề." Vũ Văn Thừa Triêu chậm rãi phân tích: "Vậy thời điểm hạ độc chỉ có thể là lúc chuẩn bị phối liệu."
Đái Thắng quả quyết như đinh đóng cột: "Lúc trộn thức ăn cho ngựa có mấy người cùng đứng đó, hễ ai giở trò sẽ bị phát hiện ngay tắp lự. Đại gia, điểm này tiểu nhân xin lấy đầu mình ra đảm bảo!"
"Thế thì kỳ lạ thật." Ninh Chí Phong lộ vẻ khó hiểu.
"Không có gì kỳ lạ." Tần Tiêu đột ngột lên tiếng, hướng mắt về phía Đái Thắng: "Ngươi vừa bảo lúc phối liệu cần thêm muối và nước đúng không?"
"Đúng vậy." Đái Thắng gật đầu: "Thức ăn tinh chế như thế này giúp ngựa dễ dàng hồi phục thể lực hơn."
"Nước dùng để trộn được lấy từ đâu?" Tần Tiêu truy vấn.
Đái Thắng sững người, những người khác lập tức hiểu ra vấn đề. Triệu Nghị vốn im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng cất lời: "Ý ngươi là, trong nước có độc?"
"Nước múc từ dưới hồ lên." Đái Thắng chỉ tay về phía Trú Mã hồ: "Có người chuyên trách xách nước từ dưới đó lên, nhưng... nước hồ làm sao có độc được?"
"Nước hồ không có độc, nhưng sau khi múc vào thùng thì có thể bị kẻ khác thả thuốc vào." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Ai là người đi lấy nước?"
Đái Thắng lập tức ngoái đầu gọi to: "Ngưu Oa, Ngưu Oa, lại đây!"
Một gã thanh niên ngoài đôi mươi rụt rè bước tới, Đái Thắng chỉ vào gã nói: "Là hắn múc nước."
"Là ngươi hạ độc vào nước sao?" Vũ Văn Thừa Triêu nhìn chằm chằm vào mắt Ngưu Oa.
Ngưu Oa giật thót mình, kinh hãi lắp bắp: "Không... không có, tiểu nhân... tiểu nhân không hề hạ độc!"
"Ngưu Oa, ngươi cứ thành thật mà nói. Lúc đi múc nước dưới hồ có xảy ra chuyện gì kỳ quái hoặc bất thường không?" Đái Thắng vội vàng giục: "Ngươi tuyệt đối không được giấu giếm nửa lời, phải kể hết cho Đại gia nghe."
Ngưu Oa toát mồ hôi trán, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Cũng chẳng có chuyện gì kỳ lạ." Chợt gã nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, lúc múc nước, Lăng lĩnh đội có đứng bên cạnh một chốc."
"Lăng lĩnh đội?" Sắc mặt Vũ Văn Thừa Triêu trầm xuống: "Lăng Tử Tiêu?"
Thương đội lấy Vũ Văn Thừa Triêu làm người đứng đầu, Tần Tiêu nắm giữ vị trí Phó thống lĩnh. Có điều trước lúc xuất quan, thương hội vẫn để Lăng Tử Tiêu đảm nhiệm chức vị Lĩnh đội hộ vệ.
"Đúng rồi, Lăng Tử Tiêu đâu?" Đại Bằng chau mày: "Tối nay vẫn chưa thấy mặt mũi hắn đâu."
Gương mặt Vũ Văn Thừa Triêu lạnh như băng: "Triệu Nghị, Đại Bằng, hai ngươi lục tung trong doanh địa tìm xem Lăng Tử Tiêu đang ở đâu, bảo hắn đến đây gặp ta."
Hai người lập tức lĩnh mệnh rời đi.
"Đại gia, lẽ nào ngài nghi ngờ Lăng lĩnh đội chính là hung thủ hạ độc?" Điền Chưởng Quỹ nhíu chặt đôi mày: "Hắn đã theo chúng ta xuất quan không biết bao nhiêu bận, làm người đoan chính, ắt hẳn không làm ra cái chuyện tày đình như vậy đâu."
Đậu Chưởng Quỹ cũng gật gù hùa theo: "Gia quyến của hắn đều sống ở phủ thành, hạ độc vào nguồn nước thì có khác nào tự tìm đường chết? Hắn làm Lĩnh đội trong thương hội, một năm kiếm chác cũng đủ trang trải cho cả nhà, cớ gì lại tự tay hủy hoại tiền đồ của mình cơ chứ?"
Tần Tiêu lại nhìn chằm chằm Ngưu Oa, tra hỏi: "Lăng Tử Tiêu đứng cạnh ngươi có nói gì không?"
"Cũng chẳng nói gì với tiểu nhân." Ngưu Oa lắc đầu: "Lúc đó ngài ấy chỉ nhìn mặt hồ, lẩm bẩm một câu rằng kẻ địch chắc sẽ không bơi từ dưới hồ lên. Tiểu nhân không dám hỏi nhiều, ngài ấy cũng chẳng nói gì thêm. Khi tiểu nhân xách nước rời đi, ngài ấy vẫn đứng bên bờ hồ."
"Ngươi xách hai thùng, lúc đang múc nước thì thùng còn lại đặt phía sau ngươi, phải không?" Tần Tiêu dồn dập hỏi tới.
Ngưu Oa gật đầu: "Vâng. Nhưng ngài ấy không đứng phía sau tiểu nhân, mà cách tiểu nhân vài bước chân. Chắc... chắc tay ngài ấy không dài đến mức đó đâu."
Ninh Chí Phong cũng chau mày: "Đại gia, Lăng Tử Tiêu trước kia làm thị vệ trong Hầu phủ, sau này mới điều chuyển sang thương hội. Hắn lăn lộn ở thương hội bao năm nay, tính khí tuy trầm mặc ít nói, nhưng làm việc trước sau luôn mẫn cán, tận tâm. Ta thiết nghĩ hắn không đến nỗi giở trò hạ độc." Dừng một nhịp, lão nói tiếp: "Làm vậy cũng đâu mang lại lợi ích gì cho hắn."