Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 395. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 120

"Theo lý mà nói, hắn đúng là không có động cơ để hạ độc." Vũ Văn Thừa Triêu khẽ gật gù: "Ta cũng mong người đó không phải là hắn."

Điền Chưởng Quỹ tỏ vẻ khó hiểu: "Đại gia, bọn chúng nếu đã muốn dùng độc để vây hãm chúng ta ở đây, sao không hạ độc chết bầy ngựa luôn, mà chỉ bỏ thuốc xổ? Nhỡ đâu ngựa chết hết, chúng ta mới thực sự là không nhúc nhích được bước nào."

Vũ Văn Thừa Triêu cười gằn: "Đạo lý rất đơn giản, bọn chúng vô cùng tự tin, cho rằng một ngày là đủ để hoàn thành mục đích. Hơn thế nữa, ở đây có cả trăm thớt ngựa, trong đó không thiếu những chiến mã Tây Lăng thuần chủng. Chiến mã Tây Lăng ngoài việc dùng để tiến cống Triều đình, người bình thường dẫu có bỏ cả đống bạc ra cũng chẳng đào đâu ra được."

"Lẽ nào... lẽ nào bọn chúng muốn cướp số ngựa của chúng ta?" Điền Chưởng Quỹ làm bộ bừng tỉnh hiểu ra.

Những người có mặt tại đó lúc này cũng vỡ lẽ.

Thương đội có hơn bảy chục thớt ngựa, chiến mã Tây Lăng dĩ nhiên là vô giá, dẫu cho đám ngựa dùng để chở hàng cũng đều là loại tráng kiện, sức vóc hơn người.

Đại Đường và người Ngột Đà tuy giao thương sầm uất, nhưng xưa nay không bao giờ buôn bán trao đổi ngựa. Đại Đường dẫu mở mã thị ở mạn Bắc để giao dịch ngựa với người Đồ Tôn, nhưng đám người Đồ Tôn kia vốn vô cùng xảo trá, chúng chưa bao giờ chịu lôi ngựa tốt ra để buôn bán với Đại Đường.

Chính vì thế, giá ngựa ở Đại Đường luôn ở mức trên trời. Một con tuấn mã bình thường đã đắt đỏ vô cùng, huống hồ là chiến mã cường tráng, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Mấy chục thớt ngựa ở đây gom lại, giá trị của nó có khi chẳng kém cạnh gì đống hàng hóa của thương đội.

"Người Ngột Đà đi cướp ngựa ư?" Ninh Chí Phong lắc đầu: "Ngựa của bọn chúng nhiều hơn chúng ta vạn lần, không việc gì phải làm chuyện ruồi bu này. Đám mã tặc tầm thường lại càng không thể có cái gan tày trời ấy." Lão cười gằn: "Nếu thực sự có mã tặc đến đây cướp đoạt, dẫu chúng ta không ra tay thì Bạch Lang Vương cũng chẳng bao giờ dung túng cho chúng làm càn."

Điền Chưởng Quỹ lại quýnh lên: "Đại gia, bất luận là kẻ nào rắp tâm tấn công thương đội thì tình hình hiện giờ cũng nguy kịch lắm rồi. Nơi này cách Côn Luân quan chừng hai ngày đường, nếu phái người cưỡi khoái mã chạy thục mạng ngày đêm về đó cầu viện, liệu có ai tới cứu chúng ta không?"

"Đường quân tiến vào nội cảnh của người Ngột Đà sao?" Vũ Văn Thừa Triêu liếc y một cái, lạnh lùng nói: "Nạp Luật Sinh Ca vẫn luôn thèm khát Tây Lăng, chỉ hiềm nỗi không kiếm được cớ. Nếu Đường quân dám ngang nhiên vác mặt vào địa bàn của bọn chúng, chúng sẽ lập tức lấy cớ ta xâm phạm lãnh thổ. Đến lúc đó, phe phái chống chiến tranh trong nội bộ Ngột Đà Hãn Quốc cũng cạn lời bênh vực."

Điền Chưởng Quỹ nở nụ cười méo xệch: "Lẽ nào chúng ta chỉ đành ngồi đây chờ chết sao?"

Vũ Văn Thừa Triêu mặc xác y, trầm giọng hạ lệnh: "Trong một ngày tới đây, chúng ta phải giữ tinh thần cảnh giác cao độ. Toàn bộ người trong thương đội phải rục rịch chuẩn bị, từ phu ngựa, phu xe cho đến cước phu, hết thảy lôi đao ra cho ta. Chúng ta cũng có gần trăm người, đến lúc đó đám hộ vệ làm tiên phong, những người khác phụ trợ chống địch. Ta thật tò mò muốn biết kẻ nào dám to gan vuốt râu hùm."

"Nếu lôi được Lăng Tử Tiêu ra, may ra còn cạy miệng hắn hỏi được chút tình hình." Ninh Chí Phong xoay người về phía khu doanh địa, nét mặt trĩu nặng: "Ta chỉ lo chẳng thấy tăm hơi hắn đâu nữa."

Đám người mới chờ được một chốc, chợt thấy Triệu Nghị hớt hải chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, miệng thở hồng hộc: "Đại gia, nguy rồi...!"

"Có chuyện gì?"

"Lúc chạng vạng, có người... có người trông thấy Lăng Tử Tiêu lên sườn dốc phía trái đổi gác." Triệu Nghị vừa thở vừa nói đứt quãng: "Ta và Đại Bằng lên đó tìm hắn, mới phát hiện...!" Gã đưa tay chỉ về sườn gò bên trái: "Đại gia, ngài tự mình lên đó xem đi!"

Vũ Văn Thừa Triêu đoán biết có biến, lập tức rảo bước tiến về phía sườn dốc. Đám người Tần Tiêu và Ninh Chí Phong thân thủ linh hoạt thoăn thoắt bám theo sau. Riêng Điền Chưởng Quỹ và mấy người khác lạch bạch mãi mới lết theo kịp tốc độ của bọn họ.

Bước khỏi doanh địa leo lên sườn gò, chỉ thấy Đại Bằng cùng một người nữa đang đứng sừng sững trên đó. Trông thấy nhóm người Vũ Văn Thừa Triêu, sắc mặt Đại Bằng khó coi vô cùng. Hắn ngoái đầu nhìn về một hướng, mấy người kia vừa bước lên gò đất, lọt vào tầm mắt là một thi thể đang nằm sóng xoài dưới dốc.

"Là một hộ vệ của thương hội, tên Triệu Đại Dũng." Đại Bằng nói: "Trước đó hắn được phân công cùng một người nữa canh gác ở đây. Lăng Tử Tiêu lên thay ca cho người kia vào lúc chạng vạng...!" Hắn chỉ vào người đứng cạnh.

Kẻ kia chắp tay bẩm báo: "Tiểu nhân Trần Vũ, nhận lệnh cùng Triệu Đại Dũng lên đây canh chừng. Trước lúc trời sẩm tối, Lăng lĩnh đội mò lên bảo tiểu nhân về nghỉ ngơi đi, ngài ấy sẽ canh gác thay. Ngài ấy còn bảo tiểu nhân nửa đêm hẵng lên thay ca lại. Lúc nãy bọn họ nháo nhào tìm Lăng lĩnh đội trong doanh địa, tiểu nhân mới dẫn bọn họ tới đây, nào ngờ... nào ngờ thấy Triệu Đại Dũng đã bỏ mạng, còn Lăng lĩnh đội thì bặt vô âm tín."