Đợi sau khi máy bay lấy lại thăng bằng trên không trung, tôi nóng lòng không kịp chờ đợi liền lấy cuốn sách mà thầy để lại cho mình ra.
Tôi lật mở cuốn “Thiên Ất Bút Ký”.
“Đạo gia tu hành, kiến lập trên nền tảng từ hư vô sinh ra vạn hữu. Tinh Khí Thần tồn tại chân thật bên trong cõi hư không, chính là chân tướng thực tại của sinh mệnh.”
“Sinh mệnh là một cấu trúc phức hợp kép giữa phần hư tướng của Tinh Khí Thần và phần thực tướng của nhận thức cùng xương thịt máu huyết.”
“Chính giác, chính niệm, chính hành... Có thể duy trì, gìn giữ, nâng cao sức sống của Tinh Khí Thần... Giúp con người thực sự bước vào cảnh giới hữu chất vô hình của Tinh Khí Thần...”
Thảo nào thầy lại dặn tôi phải khắc ghi trong lòng rằng “đạo và đức là một thể thống nhất”, hóa ra đây chính là nền tảng của vạn sự vạn vật.
Tôi say sưa như người chết khát gặp được dòng nước mát, ra sức tiếp thu những kiến thức ấy.
Thời gian trôi qua thật nhanh, loa phát thanh trên khoang máy bay đã vang lên lời nhắc nhở chuẩn bị hạ cánh.
Lúc này đã hơn chín giờ tối, tôi nhìn qua cửa sổ máy bay ra ngoài, dưới màn đêm đen kịt điểm xuyết những đốm sáng lung linh của muôn ánh đèn, tựa như đang phô diễn vẻ phồn hoa rực rỡ của chính mình.
Chỉ qua một chuyến bay ngắn ngủi vài tiếng đồng hồ, tôi vẫn là tôi, nhưng dường như tôi lại chẳng còn là con người trước đây nữa rồi.
Sau khi xuống máy bay và lấy hành lý xong xuôi, tôi lập tức gọi điện thoại cho chị Phùng, con gái chú Phùng.
May mà số điện thoại trong nước sau khi ra nước ngoài vẫn có thể dùng dịch vụ chuyển vùng quốc tế để gọi trực tiếp.
Chị ấy bảo tôi đi đến nhà ga T3, đứng chờ ở cửa lớn số 8 tầng đón khách.
Sân bay Changi của Singapore từng nhiều lần được bình chọn là “Sân bay tốt nhất thế giới”, vừa mang nét thời thượng ảo diệu, lại vừa sở hữu cả một công viên cây xanh quy mô lớn ở trong nhà.
Lúc này tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh đẹp, chỉ vội vội vàng vàng đi tìm điểm hẹn để đón đầu.
Nhưng biết tìm ai để hỏi đường bây giờ? Tôi đưa mắt nhìn quanh một vòng, nào là tóc vàng, mắt xanh, da đen, đủ mọi sắc tộc trên thế giới đều có mặt ở đây.
Những người vừa mới chân ướt chân ráo đến đây giống như tôi thì chắc chắn là không thể hỏi được rồi.
Đột nhiên, tôi phát hiện trong đám đông có một người rất đặc biệt, một cô gái vóc người nhỏ nhắn với làn da vàng và đôi mắt đen.
Cô ấy không hề nhìn quanh quất với vẻ hoang mang như chúng tôi, mà bước đi thoăn thoắt với mục tiêu vô cùng rõ ràng về một hướng định sẵn.
Bước chân nhanh thoăn thoắt, đi đến đâu mang theo cơn gió ào ào đến đó.
Trông qua là biết ngay người cực kỳ quen thuộc với nơi này.
Tôi lập tức sải bước dài đuổi theo, lịch sự cất tiếng hỏi: “Chào cô gái xinh đẹp, xin hỏi cửa số 8 tầng đón khách ở nhà ga T3 nằm ở đâu vậy?”
Cô ấy dừng bước, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
Tôi nhắc lại câu hỏi một lần nữa, nhưng cô ấy vẫn cứ nhìn tôi đầy mờ mịt, chẳng nói một lời.
Lần này thì đến lượt tôi ngơ ngác khó hiểu.
Trình độ tiếng phổ thông của tôi dù sao cũng từng thi đỗ chứng chỉ “Cấp một Giáp đẳng”, đâu đến nỗi khẩu âm nặng tới mức người ta nghe không hiểu chứ.
Hai người chúng tôi, kẻ ngơ ngác to trố mắt nhìn người ngơ ngác nhỏ, chẳng hiểu rốt cuộc vấn đề đang phát sinh ở chỗ nào.
Cô ấy ngẫm nghĩ một lát rồi bật cười bảo: “Sorry, I can not understand Mandarin.” (Xin lỗi, tôi không hiểu tiếng Trung Quốc)
“Sorry sorry.” Tôi vội vàng mở miệng xin lỗi, dù trong lòng vẫn chưa hiểu nổi tại sao cô ấy lại không hiểu tiếng Hoa.
Mãi rất lâu về sau này tôi mới vỡ lẽ ra rằng, hóa ra da vàng mắt đen thì chưa chắc đã là người Trung Quốc.
Người dân ở rất nhiều quốc gia Đông Nam Á trông đều có nét dong dỏng na ná như nhau. Đương nhiên, những điều này vào thời điểm đó tôi hoàn toàn chưa hề hay biết.
Tôi đành phải hỏi thăm hết người này đến người khác, cuối cùng cũng tìm được cánh cửa số 8 kia, thuận lợi bắt liên lạc được với người đón.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp chị Phùng.
Nước da trắng trẻo sạch sẽ, vóc người cân đối không béo không gầy, chiều cao bậc trung, mái tóc dài mềm mại, nụ cười ngọt ngào, phảng phất một nét lười biếng nhẹ nhàng.
Nghĩ đến việc đây sẽ là quý nhân giúp mình thay đổi vận mệnh, lòng tôi không khỏi dâng lên thiện cảm, tự nhiên nảy sinh cảm giác thân thiết gần gũi.
Chỉ là trong lúc trò chuyện xã giao, vô tình tôi nhận thấy phần mí mắt dưới của chị ấy có những lằn nếp nhăn rất rõ ràng, sắc thái lại hơi ánh lên màu xanh vàng, điều này khiến lòng tôi bỗng chốc chùng xuống.
Trong cuốn sổ tay thầy đưa cho tôi có ghi chép lại, vị trí này chính là Tử Tức Cung, nét tướng mạo kiểu này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến đường con cái, hơn nữa còn dự báo mối quan hệ vợ chồng không hề hòa thuận.
Một người chị có nụ cười rạng rỡ như thế này, lại mang số mệnh như vậy sao?
Tôi thầm suy nghĩ trong bụng.
Nhưng dù sao đây cũng mới là lần đầu gặp mặt, tôi không tiện nói nhiều.
Ngồi trên xe rời khỏi sân bay, chạy thẳng về hướng chỗ ở đã được sắp xếp từ trước, tôi cũng rất nhanh chóng ném nỗi hoài nghi kia ra sau đầu.
Singapore quả không hổ danh khi được mệnh danh là “Thành phố vườn”, nét đẹp này thực sự rất khó tả, trừ phi chính mắt bạn được chiêm ngưỡng.
Sạch sẽ, đậm chất nghệ thuật, lại rất đỗi nguyên sơ...
Nó khiến bạn vừa được đắm chìm trong cảm giác hiện đại tráng lệ, lại vừa có thể nhìn thấy sức sống thuần khiết, hoang dại của mẹ thiên nhiên ở khắp mọi ngóc ngách.
Singapore thuộc đới khí hậu rừng mưa nhiệt đới, những rặng cây lớn bên đường cao chọc trời, thân cây to lớn đến mức phải mấy người ôm mới xuể.
Trên thân cây còn bám đầy đủ loại thực vật ký sinh, trông chẳng khác nào những cây thông Noel được treo đầy những món quà của sự sống.
Lão đạo sĩ từng nói, phong thủy cốt lõi chính là nhiệt độ và độ ẩm, là điều kiện tất yếu cho sự tồn tại của mọi sinh mệnh.
Sức sống mãnh liệt cùng sự khoáng đạt toát ra từ cỏ cây nơi này ở khắp mọi nơi, không nơi nào là không chứng minh rằng Singapore là một vùng đất phong thủy bảo địa tuyệt vời.
Chẳng trách nơi đây lại nổi tiếng khắp thế giới là quốc gia trường thọ, tuổi thọ trung bình lên tới hơn 83 tuổi, những cụ già sống thọ trăm tuổi thì nhiều không đếm xuể.
Trước đây, ngoài việc đi học đại học ra, tôi về cơ bản chưa từng bước chân ra khỏi thị trấn nhỏ của gia đình mình.
Lúc này, cảm nhận ánh đèn rực rỡ lộng lẫy của một đất nước phát triển cùng sức sống bừng bừng phóng khoáng ấy, dòng suy nghĩ trong tôi không khỏi trào dâng cuồn cuộn, vẽ ra viễn cảnh sau này mình sẽ gặt hái được một tương lai huy hoàng rực rỡ đến nhường nào ở nơi đây.