Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 14. Vỡ Mộng, Bóp Mồm Bóp Miệng Tiết Kiệm Tiền

Chiếc xe chạy thẳng một mạch từ sân bay tới tận Balestier.

Đây là nơi ở đầu tiên của tôi khi đặt chân tới Singapore, một căn hộ chung cư ở đường Jalan Rajah.

Đây là một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, chị Phùng cùng bạn trai ở một phòng, còn bốn du học sinh chúng tôi thì chen chúc chung một phòng còn lại.

Mọi người chúng tôi lần lượt tự giới thiệu bản thân một cách ngắn gọn.

“Tôi tên là Tôn Kỳ Thụy.” Một cậu thanh niên dong dỏng cao lên tiếng trước.

Trông cậu ta có vẻ hoạt bát cởi mở, hay cười hay nói đùa, nhưng lại thoáng vương chút phong thái thư sinh nho nhã. Trong nét văn nhã ấy lại khiến người ta cảm nhận được một sự dịu dàng, mềm mỏng, quả là một người rất thú vị.

“Lỗ Xương.” Người này nước da hơi ngăm đen, trông có vẻ là một đứa trẻ chất phác, chỉ biết cắm đầu vào học gạo, tính cách có phần hơi giống tôi, không giỏi ăn nói cho lắm.

“Đỗ Nhạc.” Tên béo lùn cười híp mắt nói.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người khi tự giới thiệu tên mình mà lại có thể cười toe toét đến mức đó, cứ như thể cậu ta vừa kể xong một câu chuyện cười vô cùng đắc ý vậy.

“Vương Tam Hợp.” Tôi cất lời.

Tuổi tác của mọi người cũng sàn sàn như nhau, qua trò chuyện tôi mới biết, lần này chị Phùng đã làm thủ tục visa cho tổng cộng hơn hai mươi người chúng tôi.

Chỉ có bốn người chúng tôi là ở Balestier, những người khác thì lần lượt được phân bổ ở những địa điểm rải rác khác nhau.

Căn phòng của chúng tôi là một căn phòng ngủ rất nhỏ, chật chội đến mức chỉ đủ kê sát hai chiếc giường tầng.

Tiền thuê căn phòng nhỏ này mỗi tháng là 10 nghìn Nhân dân tệ, bốn người chúng tôi chia đều cho nhau.

Vẫn chưa đến ngày nhập học chính thức, mỗi ngày công việc của chúng tôi chỉ là làm quen với nhịp sống ở Singapore, học cách đi xe buýt đến trường, làm thủ tục nhập học các loại.

Những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, chúng tôi thường rủ nhau cùng đi dạo loanh quanh.

Lỗ Xương về cơ bản là không đi cùng chúng tôi, cậu ấy bảo tiếng Anh của mình kém, trước khi khai giảng cần phải ở nhà ôn luyện thêm vốn tiếng Anh.

Vậy nên chỉ có ba người chúng tôi dạo phố cùng nhau.

Tuy nhiên chúng tôi xa nhất cũng chỉ dám đi dạo tới trạm tàu điện ngầm gần đó là ga MRT Toa Payoh mà thôi.

Một là để làm quen với các tuyến đường xe cộ.

Hai là vì chúng tôi cũng chẳng biết đường đi tới những nơi khác.

Singapore quả là một nơi vô cùng kỳ diệu, vừa rất phát triển hiện đại, nhưng cũng lại rất đỗi bình dân.

Chúng tôi đi dạo chưa được mấy ngày đã nhận ra rằng, đồ đạc ở đây thực sự rất khó để định nghĩa là đắt hay rẻ.

Hai đồng (đô la Singapore) có thể ăn được một bữa no, cũng có thể mua được một chiếc áo phông.

Nhưng dĩ nhiên, bước lên xe buýt đi một chuyến cũng mất toi hai đồng.

Nói cách khác, tiền vé cho một lượt đi xe buýt ra ngoài cũng đủ để mua luôn một chiếc áo mặc rồi.

Singapore nằm ngay sát đường xích đạo, nhiệt độ quanh năm chênh lệch không đáng kể, không hề phân chia xuân hạ thu đông, suốt bốn mùa đều là mùa hè.

Lại thêm địa thế là một quốc đảo nên độ ẩm trong không khí cực kỳ cao.

Khoảnh khắc đầu tiên khi vừa đặt chân xuống Singapore, cảm giác đầu tiên của tôi là giống như mình vừa bị rơi tọt vào một cái xửng hấp bánh bao đang bốc hơi nghi ngút vậy, đến thở mạnh một hơi cũng chẳng dám thở.

Hơi nước ngột ngạt trong không khí nóng đến mức khiến người ta nghẹt thở sặc sụa.

May mà sau vài ngày lượn lờ dạo phố, cơ thể tôi cũng dần dần thích nghi được với kiểu khí hậu này.

Ở Singapore sầu riêng được bày bán khắp nơi, Đỗ Nhạc vô cùng tò mò, nhất quyết đòi mua một quả để mời tôi và Tôn Kỳ Thụy cùng nếm thử cho biết.

Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được ăn sầu riêng.

“Ăn kiểu gì đây?” Tôi hỏi.

“Cái này có gì khó đâu, tôi thấy người ta toàn trực tiếp lấy tay móc ra rồi cầm ăn luôn thôi.” Đỗ Nhạc nói.

Tôn Kỳ Thụy cũng không mảy may nghi ngờ, sau khi tách vỏ ra liền đè lên múi sầu riêng, dùng sức móc mạnh một cái...

Cả năm ngón tay đều cắm ngập vào bên trong...

Màu vàng khè, mềm nhũn, nhớp nháp dính dính, lại còn bốc lên cái mùi thum thủm.

“Sao nhìn kinh tởm thế này?” Tôi nhíu chặt mày hỏi.

“Đừng có kén cá chọn canh nữa, nghe nói sầu riêng là vua của các loại trái cây đấy, bổ dưỡng nhất trần đời, mau ăn đi!” Đỗ Nhạc vừa nói vừa thò tay vào móc một miếng.

Ba người chúng tôi đành phải bấm bụng nén cảm giác buồn nôn, vừa mút ngón tay vừa cố nuốt trôi miếng sầu riêng xuống họng.

Thời điểm đó, nhìn cái gì chúng tôi cũng thấy mới lạ, thực sự đã phấn khích suốt mấy ngày liền, cảm thấy mình đã bước chân đến một quốc gia phát triển, tầm mắt và hiểu biết cũng được mở mang thêm không ít.

Chỉ có điều, chưa qua nổi hai ngày sau thì chúng tôi đã chẳng thể nào hào hứng nổi nữa rồi.

Tỷ giá quy đổi lên tới hơn năm chấm.

Điều này có nghĩa là 10 nghìn Nhân dân tệ mang sang đây cũng chỉ đổi được có hơn một nghìn đô la Singapore, thậm chí còn chưa tới hai nghìn đô.

Trước khi đi, bản thân tôi cũng chẳng tích cóp được bao nhiêu tiền, mấy chục nghìn tiền học phí đóng trước đều là ngửa tay xin bố mẹ.

Tôi lại xin thêm 10 nghìn tiền sinh hoạt phí nữa, nhưng sang đến đây đóng tiền thuê nhà cộng thêm tiền cọc, rồi sắm sửa thêm vài thứ đồ dùng thiết yếu hàng ngày, thẻ tàu điện ngầm, thẻ sim điện thoại, đầu cắm chuyển đổi ổ điện các loại, số tiền cầm trong tay thoắt cái đã vơi đi hơn một nửa.

Thực sự tôi không còn mặt mũi nào để mở miệng xin thêm tiền gia đình nữa.

Ở trong nước mức lương mỗi tháng chỉ vỏn vẹn hơn hai nghìn tệ, trừ đi các khoản chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, muốn tiết kiệm được 10 nghìn tệ thì phải bóp mồm bóp miệng ròng rã hơn một năm trời, thế mà mang sang bên này chỉ đổi được hơn một nghìn đô Singapore, quả thực chẳng thấm vào đâu.

Người xưa có câu, trong tay có lương thực thì trong lòng mới không hoảng loạn.

Lông bông lêu lổng ở đây suốt nửa tháng trời rồi, thế nhưng công việc lương cao mà bên môi giới từng hứa hẹn sắp xếp trước đó lại chẳng thấy tăm hơi đâu cả.

Trong lòng chúng tôi dần dần bắt đầu thấy bồn chồn lo sợ.

Hỏi chị Phùng mấy lần, chị ấy cứ ậm ờ thoái thác, bảo không phải vội, cứ ổn định chỗ ăn ở trước rồi tính sau.

Mỗi ngày mở mắt ra là phải ăn cơm.

Tiền bạc thì cứ vơi dần theo từng ngày.

Lòng người lại càng thêm sốt ruột và hoang mang tột độ.

Cuối cùng, sau một hồi chúng tôi ra sức nài nỉ van xin hết nước hết cái, chị Phùng dù sao cũng chịu đứng ra sắp xếp công việc cho chúng tôi.

“Tốt quá rồi, có việc làm rồi!” Đỗ Nhạc mừng rỡ nhảy cẫng cả lên, “Tối nay tụi mình đi ăn một bữa thật ngon để ăn mừng đi!”

“Thôi cứ đợi đến lúc lĩnh lương rồi hẵng ăn mừng.” Trong lòng tôi cảm thấy có gì đó chưa chắc chắn lắm, liền lựa lời khuyên can.

“Thế cũng được, đến lúc đó có tiền rồi thì tụi mình đi ăn bữa còn hoành tráng hơn nữa!” Đỗ Nhạc hớn hở nói.

“Lúc nào nhận lương xong, tôi phải gửi về cho bố mẹ một ít trước đã, để cho ông bà ở nhà yên tâm.” Tôn Kỳ Thụy ôm ấp ước mong.

Tối hôm đó chúng tôi hưng phấn bàn tính cả đêm xem sau khi có lương thì sẽ tiêu xài thế nào.

Đỗ Nhạc và Tôn Kỳ Thụy được xếp đi phát báo dạo bên lề đường.

Còn tôi và Lỗ Xương thì vào quán lẩu để rửa bát đĩa.

Mỗi tháng kiếm được vỏn vẹn vài trăm đô Singapore.

Đừng nói đến chuyện tiền thuê nhà, tiền học phí, hay viễn cảnh tươi đẹp có thể gửi tiền về phụ giúp gia đình như lời người ta đã vẽ ra trước khi đi.

Trừ đi tiền vé tàu xe đi lại lúc đi làm và về nhà, số tiền còm cõi còn lại thậm chí còn chẳng đủ để nhét vào mồm cho qua bữa.

Giấc mộng sắp phải tan biến rồi, nếu còn không tỉnh lại thì chắc chắn sẽ chết đói mất thôi!

Muốn có tiền thì chẳng qua chỉ có hai con đường: một là tăng thu, hai là giảm chi.

Thế nhưng đối với những kẻ không tìm ra đường làm ăn kiếm tiền như chúng tôi, thì việc thắt lưng buộc bụng tiết kiệm tiền đã trở thành biện pháp duy nhất.

Chúng tôi bắt đầu vắt óc nghĩ ra đủ mọi cách để tằn tiện chi tiêu.

Một bịch bánh mì gối trắng giá hơn một đồng, cứ thế gặm khan cũng ăn được mấy bữa liền, thế là tiết kiệm được luôn tiền ăn sáng cho cả một tuần.

Bữa trưa và bữa tối thì gộp chung lại làm một bữa, lại đỡ tốn thêm được một khoản tiền cơm.

Dù đã làm đến mức như vậy, nhưng vẫn chẳng thể ngăn nổi mấy đồng tiền xu lẻ loi trong túi chúng tôi cứ thế hao hụt đi từng ngày.