Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 15. Cọng Rơm Cuối Cùng Đè Chết Lạc Đà

Chỉ trông cậy vào việc nhịn đói để tiết kiệm tiền thì rốt cuộc cũng chẳng phải là kế sách lâu dài.

Trơ mắt nhìn công việc lương cao mà bên môi giới đã cam kết trước khi đi nay hoàn toàn tan thành mây khói.

Mỗi người trong chúng tôi đều phải tự mình vắt óc tìm một lối thoát sinh nhai khác.

Tuổi trẻ chính là lúc luôn tràn trề những niềm hy vọng vô bờ bến.

Chúng tôi tự nhủ với nhau rằng, chị Phùng không thể giới thiệu công việc lương cao cho mình, thì đợi sau này khi tự thân chúng tôi đã lăn lộn quen thuộc với nơi này rồi, ắt hẳn sẽ có cơ hội kiếm được món tiền lớn.

Dù sao thì trước khi sang đây tiền học phí năm đầu tiên cũng đã đóng xong xuôi cả rồi, chúng tôi cũng chỉ cần cắn răng chịu khổ thêm chừng hai, ba tháng nữa thôi, đợi đến khi nắm rõ tình hình bên này là mọi chuyện sẽ ổn cả.

Chúng tôi cứ thế bấu víu vào chút tia hy vọng le lói ấy mà gượng gạo chống đỡ qua ngày.

Có một buổi tối nọ, hiếm hoi lắm tất cả mọi người trong nhà mới có dịp tụ tập đông đủ cùng nhau.

Bốn người mới đến như chúng tôi trong phòng, vì để tiết kiệm tiền nên hễ cứ không có việc gì là tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa, ai nấy đều chỉ ru rú nằm lì ở trong nhà.

Bốn người chúng tôi tụ tập lại với nhau thì chẳng có gì khó khăn cả.

Điều hiếm thấy chính là chị Phùng cùng với anh bạn trai vốn hành tung thoắt ẩn thoắt hiện như rồng thần của chị ấy cũng có mặt.

Trước đây nghe phong phanh bạn trai của chị Phùng là một thiếu gia con nhà giàu, hai người họ thậm chí đã tính đến chuyện cưới xin bàn chuyện cưới hỏi đàng hoàng rồi.

Chỉ có điều từ sau khi chúng tôi đặt chân tới Singapore, rất hiếm khi thấy mặt anh ta, chẳng biết ngày ngày anh ta bận bịu những công to việc lớn gì.

Hiếm hoi lắm mới có một ngày cả đám tề tựu đông đủ thế này, tất cả cùng ngồi ngoài phòng khách rôm rả trò chuyện.

Mấy người bọn Đỗ Nhạc đều là sinh viên mới tốt nghiệp ra trường, chưa từng nếm trải mùi đời, da mặt còn mỏng, chẳng ai nỡ mở lời chất vấn về công việc còm cõi vài trăm bạc mà chúng tôi đang phải nai lưng ra làm hiện tại, chuyện nó hoàn toàn tréo ngoe với những gì đã từng hứa hẹn ngon ngọt trước kia.

Bản thân tôi lại vụng mồm vụng miệng, thuộc tuýp mọt sách chỉ biết cắm đầu học hành. Bọn họ đã không nói thì tôi lại càng chẳng thèm lên tiếng.

Ngồi nghe mọi người buôn những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt nhạt như nước ốc, tôi âm thầm quan sát nét mặt từng người.

Bạn trai của chị Phùng có vầng trán nở nang đầy đặn, cằm vuông vức tròn trịa, quả thực đúng là mang tướng mạo dễ dàng được thừa hưởng phúc ấm sâu dày từ tổ tiên để lại.

Thế nhưng anh ta lại sở hữu một cặp mắt tam giác.

Kẻ có đôi mắt hình tam giác thường là người có tính cách vô cùng cố chấp gàn dở.

Người đàn ông này lại còn có xương gò má bạnh ngang sang hai bên, dưới chân tóc mai lại xuất hiện những đường vân chữ thập, điều này thì chẳng tốt lành chút nào.

Nó biểu thị cho việc kẻ này trong lòng hiểm độc, tính khí thô bạo nóng nảy, khuynh hướng bạo lực gia đình vô cùng nghiêm trọng.

Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp chị Phùng, những nếp nhăn kỳ lạ nơi mí mắt dưới của chị ấy, trong lòng bất giác thầm thở dài xót xa thay cho chị.

Cả nhà chú Phùng trước giờ cứ ngỡ con gái mình vớ được một cậu ấm nhà giàu nứt đố đổ vách, đi đâu cũng bốc phét khoe khoang khắp làng trên xóm dưới.

Đời người nào ai biết được, ẩn giấu bên dưới cái vẻ ngoài phồn hoa giả tạo hào nhoáng kia lại là những bụi gai góc đâm chém tơi bời đến mức nào.

Họ vẫn tiếp tục huyên thuyên những chuyện trời ơi đất hỡi chẳng đâu vào đâu.

Còn tâm trí tôi lúc này chỉ chăm chăm nghĩ cách làm sao để xoay xở đủ tiền sinh hoạt phí cho tháng tới, thực sự chẳng còn chút tâm trạng nào để ngồi đây xã giao khách sáo giả lả với họ nữa.

Tình hình thực tế trước mắt dường như đã rơi vào một ngõ cụt bế tắc hoàn toàn.

Đầu óc khẽ động, tôi bỗng nhiên muốn thử xem qua vận thế của những người khác, xem rốt cuộc thời gian tới bọn họ sẽ dùng cách nào để phá giải thế bế tắc này, liệu có thể học hỏi tìm kiếm được chút gợi ý nào hữu ích hay không.

Tôi lặng lẽ không để ai chú ý, âm thầm vận dụng Mai Hoa Dịch Số, bấm quẻ tính toán trong lòng cho Tôn Kỳ Thụy và Đỗ Nhạc.

Sau khi tính toán xong xuôi, tôi không khỏi âm thầm giật mình kinh ngạc, quả đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Hai người bọn họ vậy mà đều dựa vào việc bán rẻ thể lực của bản thân để kiếm tiền phá giải cục diện khó khăn này.

Chỉ có điều khác biệt ở chỗ, thứ mà Tôn Kỳ Thụy bán ra chính là sự hoan lạc của thân xác thể xác.

Còn Đỗ Nhạc dựa vào, lại là sức lực cơ bắp thuần túy lao động chân tay cực nhọc.

Cụ thể bọn họ sẽ làm như thế nào thì tôi chịu không rõ, nhưng tóm lại là cả hai con đường này tôi đều chẳng thể nào học theo được.

Tôi chán nản đứng dậy, lẳng lặng bước trở về phòng ngủ của mình, chẳng buồn ngồi nghe những lời ba hoa chích chòe nhảm nhí ngoài kia nữa.

Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.

Sắp đến ngày khai giảng rồi, trường học nằm ở hẻm 20 Geylang.

Trước đây lúc đến làm thủ tục nhập học, tôi đã thấy làm lạ rồi, Đại học Quốc gia Singapore (NUS) mà lại nhỏ bé thế này sao? Đến một cái sân thể dục đàng hoàng cũng không có.

Nhưng sau đó tôi lại tự giải tỏa thắc mắc cho mình, diện tích của Singapore còn chưa bằng một phần mười nghìn của Trung Quốc, trường học có nhỏ chút cũng là chuyện hết sức bình thường.

Mãi đến ngày chính thức bước vào năm học mới, tôi mới bàng hoàng vỡ lẽ ra rằng:

Đây hoàn toàn không phải là Đại học Quốc gia Singapore (NUS)!

Bậc học của tôi cũng chẳng phải là nghiên cứu sinh cao học gì sất!

Chuyên ngành đào tạo cũng chẳng liên quan gì tới chuyên ngành cũ của tôi trước đây!

Hơn nữa khoản tiền học phí một năm trời mà họ đã thu trước khi đi cũng chưa hề được nộp đủ cho nhà trường, người ta mới chỉ đóng có bốn tháng mà thôi!

Nói cách khác, lúc này tôi không chỉ phải đối mặt với nỗi lo cơm áo gạo tiền từng bữa, tiền thuê phòng trọ hàng tháng, mà còn phải gom góp chuẩn bị sẵn một khoản tiền học phí khổng lồ cho mấy tháng sắp tới nữa chứ!!!!!

Điều tồi tệ hơn cả là đến lúc này tôi mới nghe các bạn học khác nói cho biết, trường của chúng tôi thực chất là trường tư thục!

Mà luật pháp Singapore lại quy định rõ, chỉ có sinh viên theo học tại các trường công lập của chính phủ mới được phép đi làm thêm!

Sinh viên các trường tư thục mà dám đi làm thêm ngoài giờ là phạm pháp! Nếu bị bắt được sẽ lập tức bị trục xuất về nước ngay tức khắc!

Nghĩa là công việc rửa bát thuê khổ ải mà chúng tôi nai lưng ra làm để kiếm mấy trăm đồng bạc còm cõi kia vốn dĩ là việc làm chui bất hợp pháp, hàng ngày đều phải đối mặt với nguy cơ có thể bị cảnh sát tóm cổ tống khứ về nước bất cứ lúc nào!

Đệt thật chứ, một khi chính phủ đã nghiêm cấm đi làm thêm thế này thì chúng tôi còn mong tìm được lối thoát nào nữa đây.

Trước khi đi còn mơ mộng viển vông mỗi tháng kiếm được bao nhiêu tiền tiêu không hết thì gửi về phụng dưỡng gia đình, đỡ đần bố mẹ chút đỉnh.

Giờ thì hay rồi, chẳng những không gửi về nhà được lấy một xu, mà ngược lại còn phải ngửa tay cầu cứu gia đình gửi sang đây từng cọc tiền 10 nghìn tệ để trang trải sinh hoạt phí.

Gia đình ai nấy cũng chỉ là công nhân viên chức bình thường, sao có thể vì cái việc theo học cái trường tư thục rách nát này của tôi mà phải gánh nợ ngập đầu quanh năm suốt tháng được cơ chứ.

Thế này thì đúng là không chừa cho người ta lấy một con đường sống nào nữa rồi!

Tương lai rực rỡ huy hoàng từng vẽ ra trong mộng tưởng, ngay tại giây phút này đây, đã chính thức vỡ vụn tan tành.