Đỗ Nhạc là một người rất đơn thuần, chẳng có tâm địa xấu xa gì.
Chỉ là trông cậu ta có vẻ không được thông minh cho lắm.
Vận may cũng hết sức bình thường.
Hồi trước đi học, thành tích của cậu ta chỉ tàm tạm, trầy trật mãi mới thi đỗ vào một trường đại học.
Kết quả đến năm tốt nghiệp thì trường bị sáp nhập.
Nói cách khác, ngôi trường đại học cậu ta theo học sau khi đóng dấu lên tấm bằng tốt nghiệp của Đỗ Nhạc xong thì cũng biến mất luôn.
Trường đó vốn dĩ đã chẳng có tiếng tăm gì, sau khi sáp nhập lại càng biến mất sạch sẽ không còn tăm hơi.
Nếu tìm kiếm trên mạng thì chẳng thể tra ra nổi một mẩu thông tin nào liên quan.
Điều này dẫn đến việc tấm bằng tốt nghiệp của cậu ta trông còn giả hơn cả bằng giả.
Học mấy năm đại học, rốt cuộc lại học ở một ngôi trường không hề tồn tại...
Tôi thường xuyên dở khóc dở cười trước chỉ số thông minh và vận may khó tin của cậu ta.
Trong chuyện chuyển nhà lần này, vì Tôn Kỳ Thụy không chịu đi nên Đỗ Nhạc lại bàn bạc, thương lượng với gia đình một hồi lâu.
Quyết định cuối cùng là: không chuyển.
Cậu ta chớp chớp đôi mắt to tròn vẻ khôn ngoan, tha thiết khuyên nhủ tôi: “Dù sao chị Phùng cũng ở Singapore bao nhiêu năm nay rồi, có gốc rễ đàng hoàng. Anh cũng đừng chuyển đi nữa, dựa bóng cây to cho mát.”
Tôi trợn tròn mắt liếc xéo cậu ta không biết bao nhiêu lần: “Bà ta lừa bọn mình là có thể đi làm thêm lương cao, lại lừa cả tiền học phí, rồi còn tính tiền thuê nhà đắt gấp mấy lần giá thị trường.
Một kẻ lừa đảo thất đức như thế thì việc bà ta có thông thuộc Singapore hay không rốt cuộc có ích mẹ gì chứ?”
Thế nhưng tên ngốc Đỗ Nhạc này vẫn khăng khăng tin rằng có chỗ dựa vững chắc, kiên quyết không dọn đi.
Tôi có đảo mắt đến mù cả mắt cũng chẳng ăn thua gì.
Cuối cùng, chỉ có một mình tôi chuyển tới nơi ở mới gần trường hơn.
May mà mới sang Singapore chưa bao lâu nên đồ đạc không nhiều, chỉ một chiếc vali là dọn xong xuôi.
Việc Đỗ Nhạc ở lại thực ra cũng có một điểm tốt, đó là cậu ta sẽ làm chứng kiến từng việc tôi dự đoán hôm đó lần lượt xảy ra.
(•̀͜᠈ •́)و ̑̑
Ngôi nhà tôi thuê ở Paya Lebar là một căn biệt thự liền kề.
Nhà ở tại Singapore có khái niệm hơi khác so với trong nước, đại khái có thể chia làm ba loại.
Loại thứ nhất là nhà ở xã hội, gọi là HDB, tương tự như các khu chung cư tập thể ở nước mình. Thời hạn sở hữu là 99 năm.
Diện tích có lớn có nhỏ, thường đều có thang máy.
Phòng kho còn có công năng làm hầm tránh bom.
Loại nhà này thuộc diện nhà ở được chính phủ trợ cấp.
Chỉ cần có việc làm, tiền bảo hiểm xã hội đã đủ để trả tiền vay mua nhà hằng tháng.
Dù cả hai vợ chồng đều làm nghề rửa bát thì vẫn dư sức chi trả.
Chính sách này bảo đảm cho ai ai cũng có nhà để ở.
Loại thứ hai là căn hộ chung cư tư nhân. Thời hạn sở hữu có thể là 99 năm, 999 năm hoặc vĩnh viễn.
Loại căn hộ này rất khác so với khái niệm căn hộ ở trong nước chúng ta.
Ở nước mình, những căn nhà có thời hạn 40 năm, từng phòng nhỏ xíu như chuồng bồ câu thì gọi là căn hộ.
Còn căn hộ tư nhân ở Singapore lại là khu nhà ở cao cấp, thường đi kèm các tiện ích rèn luyện sức khỏe xa hoa như hồ bơi lộ thiên.
Những người mua nổi loại này thường là lãnh đạo cấp cao của các công ty lớn hoặc những người tự làm chủ.
Loại thứ ba là nhà liền thổ, thường chỉ các căn biệt thự. Chia thành biệt thự liền kề, biệt thự song lập và biệt thự đơn lập.
Người mua nổi loại này nếu không phải là thế hệ làm giàu đời đầu thì cũng là thế hệ nhà giàu đời thứ hai.
Những người thuộc nhóm thứ hai và thứ ba, trong mắt chúng tôi khi đó, chắc chắn là những người siêu giàu.
Là giai tầng khó lòng vượt qua.
Là đỉnh cao không thể với tới.
Là sự tồn tại mà cả đời này chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có chút giao điểm nào.
Mãi đến sau này, khi rất nhiều người xung quanh tôi đều thực hiện được bước đột phá giai tầng ấy, tôi mới nhận ra nó kỳ thực cũng không đến mức không thể vượt qua.
Chủ nhà của tôi thuộc thế hệ nhà giàu đời thứ mấy thì tôi không rõ lắm.
Bởi vì tôi chưa từng gặp mặt ông ta bao giờ.
Họ không chỉ có một bất động sản này.
Căn này chỉ dùng để cho thuê kiếm lời.
Họ hoàn toàn không sống ở đây.
Ngay cả việc thu tiền nhà họ cũng chẳng thèm đích thân ra mặt.
Có lẽ vì không thiếu tiền nên họ cũng chẳng mấy bận tâm đến việc tiền thuê nhà nhiều hay ít.
Nhờ vậy, tôi mới may mắn vượt qua được giai đoạn khó khăn về tài chính lúc bấy giờ.
Dọn nhà xong xuôi, trường học cũng sắp bắt đầu bước vào kỳ học mới.