Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 19. Người Đẹp Như Mây (Thuật)

Ngôi trường tôi theo học tuy là trường tư thục, nhưng cũng thuộc hàng top đầu trong số các trường tư, áp dụng mô hình đầu vào dễ, đầu ra khó, cả trường chỉ có một chuyên ngành duy nhất là kế toán.

Chương trình đào tạo hướng tới kỳ thi lấy chứng chỉ Kế toán viên Công chứng Quốc tế, gọi tắt là ACCA, có độ công nhận trên phạm vi quốc tế rất cao.

Mỗi tội tỷ lệ đỗ kỳ thi này rất thấp, không hề dễ tốt nghiệp chút nào.

Môn bắt buộc cộng với môn tự chọn tổng cộng là 15 môn.

Xét thấy một số học viên nền tảng còn yếu, trường còn mở thêm khóa học dự bị, viết tắt là CAT, chứng chỉ này cũng do Hiệp hội Kế toán Công chứng Anh Quốc (ACCA) cấp.

Đám Tôn Kỳ Thụy và Đỗ Nhạc đều bắt đầu học từ chương trình CAT.

CAT chia làm ba giai đoạn: giai đoạn A, giai đoạn B và giai đoạn C.

Trong số những người cùng đi sang đây, chỉ có một mình tôi là được học thẳng lên ACCA.

“Tam Hợp, hóa ra anh giỏi thế, sau này em gọi anh là đại ca nhé, anh nhớ bảo bọc em đấy.” Đỗ Nhạc ngây ngô nói.

Các môn học của ACCA cũng chia làm ba phần.

Từ F1 đến F3, thi đậu ba môn này có thể nộp đơn xin cấp chứng chỉ Kế toán Kinh doanh.

Những người đã thi đỗ CAT sẽ được miễn thi ba môn này.

Còn tôi nhờ cái mác tốt nghiệp khối trường C9 nên cũng được hưởng quyền lợi miễn thi.

“Oa, lại còn được miễn thi nữa cơ á?” Đỗ Nhạc ghen tị ra mặt.

Từ F4 đến F9, thi đậu các môn này có thể xin cấp chứng chỉ Kế toán Kinh doanh Nâng cao. Sau khi hoàn thành CAT sẽ thi thẳng từ môn F4 trở lên.

“Ừm, đợi em thi xong CAT thì cũng coi như được miễn ba môn đầu rồi.” Đỗ Nhạc tự an ủi bản thân.

Từ P1 đến P4, sau khi hoàn thành toàn bộ sẽ được nộp đơn xin cấp chứng chỉ Hội viên Dự bị của ACCA. Phải tích lũy đủ ba năm kinh nghiệm làm việc mới được xét cấp chứng chỉ Hội viên Chính thức của ACCA.

Chứng chỉ kế toán thuộc loại chứng chỉ hành nghề, không phải văn bằng học vị.

Để bù đắp khiếm khuyết này, nếu thi đỗ toàn bộ các môn từ F1 đến F9 thì có thể làm thủ tục xin cấp bằng cử nhân của Đại học Oxford Brookes bên Anh, tương đương với bằng đại học chính quy ở Trung Quốc.

“Tam Hợp, bọn mình học ở Singapore mà còn lấy được cả bằng tốt nghiệp đại học của Anh nữa kìa, chẳng phải là quá may mắn sao?” Đỗ Nhạc kích động không để đâu cho hết.

Đối với tôi, nếu như lấy được tấm bằng cử nhân của Đại học Oxford xịn thì hẵng nói.

Dù sao thứ hạng thế giới của Oxford còn xếp trên cả C9. Cùng là bằng cử nhân, coi như cũng tiến thêm được một bước.

Thế nhưng đây là Oxford Brookes, chứ đâu phải Oxford.

Chẳng khác nào bạn đã tốt nghiệp Thanh Hoa, Bắc Đại xong rồi lại bắt bạn đi học một trường dân lập.

Cách làm này đúng là biết trêu ngươi người khác thật.

Sự hào hứng của Đỗ Nhạc, tôi hoàn toàn chẳng thể nào đồng cảm nổi.

Nghĩ lại bây giờ, tôi cũng chỉ biết tự trách bản thân quá thiếu cảnh giác với người ngoài, người ta bảo sao nghe vậy. Trước khi sang đây, tôi thậm chí chẳng nảy sinh một chút nghi ngờ nào để mà chủ động đi kiểm tra thông tin.

Dẫu sao visa cũng đã cầm trong tay, thẻ sinh viên có thời hạn ba năm rưỡi. Mới chân ướt chân ráo đến nơi đất khách quê người, trước mắt chẳng biết gì thì đành đi bước nào tính bước ấy vậy.

Không ngờ ngay ngày đầu tiên lên lớp, tôi đã phát hiện ra mình vừa vớ được mỏ vàng!

Ngôi trường này có một ưu điểm cực lớn, đó chính là: quá nhiều người đẹp!

Hồi học đại học, lớp tôi chỉ vỏn vẹn có hai bạn nữ. Họ cũng từ vùng quê nghèo bước ra như tôi nên chẳng ai buồn ăn diện chải chuốt.

Suốt bốn năm đại học, chúng tôi đối xử với nhau chẳng khác gì anh em chiến hữu. Rất khó để xem họ là phụ nữ theo đúng nghĩa.

Còn các bạn nữ học kế toán ở đây thì khác biệt một trời một vực, cô nào cô nấy đều trang điểm vô cùng tinh tế, người này kiều diễm hơn người kia, trông chẳng khác nào những yêu tinh hút hồn người đối diện.

Ngay ngày đầu tiên, tôi đã cảm thấy hai mắt mình hoạt động hết công suất, nhìn đến mức hoa cả mắt!

Môi trường giảng dạy hoàn toàn bằng tiếng Anh khiến hai tai tôi cũng ù đi.

Đầu óc cũng váng vất. Chẳng biết là váng đầu vì nghe không hiểu bài hay là vì có quá nhiều người đẹp lượn lờ trước mắt làm tôi hoa mắt chóng mặt nữa.

Rất nhanh sau đó, tôi đã tìm thấy đồng loại của mình giữa một bầy yêu tinh rực rỡ kia.

Đó là một người anh em gốc Hoa nom cũng đang ngây ngất mê mẩn chẳng khác gì tôi.

Tôi âm thầm quan sát cậu ta: nước da trắng trẻo, dáng người tầm trung, ước chừng cao khoảng một mét bảy mươi tám. Lớp da mặt rất mỏng, bì phu như tách rời khỏi thớ thịt, quanh khóe mắt có nhiều nếp nhăn li ti vụn vặt.

Dưới góc độ nhân tướng học, người có da mặt mỏng thường có tính cách nhạy cảm, rất dễ bị cảm xúc chi phối.

Trong giới chính trị hay thương trường, rất hiếm khi tìm thấy nhân vật tiêu biểu nào sở hữu nét tướng này, bởi những người làm nên nghiệp lớn thông thường đều là những kẻ không câu nệ tiểu tiết.

Mặc dù mọi vấn đề về tướng mạo đều có biện pháp hóa giải tương ứng, nhưng lúc này tôi làm gì còn tâm trí đâu mà suy tính những chuyện đó.

Đến giờ nghỉ giữa tiết, tôi vội vã tiến lại gần bắt chuyện.

Tìm được đồng loại ở nơi này, trông cậu ta dường như cũng vô cùng phấn khích, bởi con người vốn là loài sinh vật sống theo bầy đàn.

“Tôi tên là Bạch Chí Cao.” Cậu ta tự hào giới thiệu.

“Tôi là Vương Tam Hợp.” Tôi hớn hở đáp lại.

Có lẽ vì cậu ta quá phấn khích nên nhìn kiểu gì cũng thấy toát lên vẻ hơi bỉ ổi.

Biết đâu chừng bộ dạng của chính tôi lúc này trông cũng bỉ ổi chẳng kém, chỉ là tôi không tự nhìn thấy bản thân mà thôi.

Hai đứa tôi còn đang cười toe toét thì một giọng nói rụt rè bỗng vang lên bên cạnh: “Excuse me?” (Xin lỗi, làm phiền một chút?)