Trong phòng học ở trường.
Đến giờ nghỉ giải lao, trong lúc tôi còn đang mải miết trù tính kế hoạch khởi nghiệp với đầy ắp chí hướng hoài bão, thì Đỗ Nhạc dẫn Lý Huyên đến tìm tôi.
“Tam Hợp, cậu giúp Lý Huyên một tay với.” Đỗ Nhạc lên tiếng.
“Hửm?” Tôi nhìn Lý Huyên hỏi, “Cậu làm sao vậy?”
“Cái đó...” Lý Huyên ấp úng nửa ngày, cắn cắn răng, có vẻ như hạ quyết tâm vô cùng to lớn bèn nói, “Tam Hợp, mỗi ngày tan học cậu đưa tôi về nhà được không?”
“Hả?” Tôi nghe mà mù mờ chẳng hiểu gì, nhìn Lý Huyên rồi lại quay sang Đỗ Nhạc, “Hai cậu giở trò quỷ gì thế?”
Đỗ Nhạc cũng là đứa tính nóng, thấy Lý Huyên ấp a ấp úng nửa ngày không nói rõ, cậu ta há miệng giải thích: “Chẳng phải trường mình nằm ngay khu đèn đỏ sao? Lúc về nhà Lý Huyên hay bị trêu ghẹo, một cô gái đi đường cũng bất tiện, hai cậu lại tiện đường, cậu đi chung với cô ấy đi.”
Lý Huyên ngượng ngùng cúi đầu xuống, không nói một lời.
Ở Singapore có khu đèn đỏ hợp pháp nằm ở Geylang.
Các con đường ở Geylang được đánh số từ hẻm 1 đến hẻm 40, và trường bọn tôi vừa hay nằm ngay giữa, tức là hẻm 20 Geylang.
Người hành nghề hợp pháp trong khu đèn đỏ có cửa tiệm cố định, được kiểm tra sức khỏe định kỳ, rất quy củ.
Bên đường cũng có một vài phụ nữ kinh doanh không có giấy phép, đứng vẫy khách ở ven đường, gọi là bướm đêm (lưu oanh).
Geylang ngoài những người làm công việc đặc thù, cũng có một số hộ kinh doanh buôn bán bình thường.
Luật pháp Singapore tương đối nghiêm ngặt, bình thường sẽ không có ai đi chọc ghẹo phụ nữ đàng hoàng cả. Trừ phi...
“Bọn họ coi cậu là gái ngành hả?” Tôi hỏi Lý Huyên.
“Ừ.” Giọng cô ấy nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Lạ vậy sao? Mấy cô gái kia bình thường hay mặc đồ mỏng tanh xuyên thấu mà?” Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lý Huyên, áo sơ mi xám đen phối với quần dài, ngoại trừ tay và mặt ra, cổ cũng chẳng hở mấy, sao lại bị người ta chọc ghẹo được nhỉ?
“Trước đó có người cứ bám theo lưng tôi, luôn miệng hỏi giá, tôi không quay đầu lại cũng chẳng lên tiếng, bọn họ bám theo một hai con phố là bỏ cuộc.” Lý Huyên hậm hực nói, “Nhưng tên đàn ông hôm qua, đi theo tôi về tận cửa nhà rồi mà vẫn dai dẳng bám lấy. Tôi chỉ đành phải giải thích với hắn, tôi không phải gái đứng đường kiếm tiền.
Chẳng ngờ hắn còn nổi cáu lên, hỏi tôi không kiếm tiền thì chạy ra Geylang lượn lờ cái quái gì? Tốn thời gian của hắn!
Trời nóng bức thế này, tôi ăn mặc như vậy, suýt chút nữa là bọc kín cả mặt luôn rồi, vậy mà còn bị vạ lây, mắt mũi để đâu không biết nữa!” Lý Huyên vừa tức giận vừa bó tay, uất ức đến phát khóc.
“Chắc là có người thích phong cách này của cậu đấy.” Tôi cười nói.
“Phong cách gì chứ?” Cô ấy ngước mắt lên nhìn tôi.
“Phong cách lạt mềm buộc chặt ấy.” Tôi nhịn cười.
Lý Huyên tức tối giả vờ nhào tới véo tôi.
Đỗ Nhạc cũng cười ngặt nghẽo.
Cậu ta vừa cười vừa mắng tôi: “Tam Hợp, cậu học cái thói hư đốn này ở đâu thế!”
“Này, hai cậu xem đi, chuyện có thế này thôi mà rào trước đón sau nửa ngày, hóa ra là muốn tôi mỗi ngày hộ tống người đẹp về nhà.” Tôi nhìn Đỗ Nhạc cười, “Lúc nãy tôi còn tưởng cậu định làm ông tơ bà nguyệt cho tôi chứ!”
Đỗ Nhạc cũng hơi nhận ra điều gì, vừa cười ha hả vừa nói: “Tôi là vì không tiện đường thật, nếu không đâu đến lượt cậu đưa về.”
Lý Huyên vừa bực vừa xấu hổ, tức tới mức không nói nên lời.
“Được thôi, tiện hay không tiện đường thì tôi cũng đưa về được tất.” Tôi nhếch miệng, nhướng mày nhìn Đỗ Nhạc nói.
“Hửm? Sao nghe không đúng lắm nhỉ?” Đỗ Nhạc gãi đầu, nghĩ ngợi một lát rồi nói, “Cảm giác như cậu đang mượn cớ chửi xéo tôi ấy?”
“Úi chà trời đất ơi! Đỗ Nhạc, cậu thông minh đến thế cơ à! Nghe ra được cả ẩn ý chửi xéo cơ đấy?” Tôi cố ý la lớn lên một cách cường điệu.
Đỗ Nhạc trợn trừng đôi mắt hai mí rõ to của mình, liếc xéo tôi.
Trêu đùa nhau một hồi, tôi bắt đầu kể cho hai người bọn họ nghe về kế hoạch khởi nghiệp của mình.