Tôi phân tích sự khác biệt ưu nhược điểm giữa visa làm việc và visa sinh viên, cũng như kết quả phân tích về Luật Doanh nghiệp Singapore... nói một mạch cho hai người họ nghe.
“Hiện tại chúng ta chỉ thiếu một người hợp tác phía Singapore nữa là có thể bắt tay vào làm rồi!” Tôi hào hứng nói, “Sau này, không những bản thân mình không cần phải lo lắng về chuyện tiền bạc nữa, mà còn có thể giúp đỡ những người khác kiếm được nhiều tiền hơn, các cậu thấy tuyệt không?”
“Nghe thì hay đấy, nhưng mà tụi mình cũng đâu quen biết người Singapore nào đâu?” Đỗ Nhạc chống cằm trầm tư.
“Người Singapore thì tôi có quen biết vài người, có điều không thích hợp để hợp tác lắm.” Tôi cũng suy nghĩ.
“Vừa có thể giúp người khác, lại vừa có thể giúp chính mình, đây quả thực là một ý tưởng không tồi.” Lý Huyên nhìn tôi hỏi, “Cậu muốn tìm một cộng sự như thế nào?”
“Ừm... Tôi nghĩ công ty này chỉ cần có những người chung chí hướng như chúng ta cùng nhau vận hành là được rồi. Giám đốc phía Singapore tốt nhất chỉ là đứng tên trên danh nghĩa chia lợi nhuận, không cần can dự vào việc quản lý.”
“Tôi có một chị họ đã lấy thẻ xanh rồi, tính cách của chị ấy cũng từa tựa như tôi, hiện tại cũng đã có công việc ổn định, nếu chỉ là đứng tên thôi thì để khi nào gặp mặt cùng bàn bạc xem sao.” Lý Huyên đề xuất.
Đây đúng là ý kiến hay, đều là người Trung Quốc, cách suy nghĩ cũng tương đồng, lại còn có chút quen biết bà con, mọi người hợp tác với nhau cũng yên tâm. Trong bụng tôi thầm tính toán.
Người xưa có câu, người biết tự cứu mình thì trời mới cứu, thế này chẳng phải là muôn việc đã đủ rồi sao!
“Ừm...” Đỗ Nhạc ngần ngừ nói, “Tụi mình mới qua được mấy hôm mà đã đòi mở công ty, liệu có ổn không?”
“Cậu cảm thấy không ổn ở điểm nào?” Lý Huyên nghiêng đầu nhìn cậu ta hỏi.
Lý Huyên là một người làm việc rất thiết thực thực tế, có ý tưởng, có can đảm, tư duy nhạy bén rõ ràng, logic chặt chẽ.
Hai chúng tôi cùng nhau nhìn Đỗ Nhạc.
Đỗ Nhạc nghẹn họng hồi lâu cũng không nặn ra được lý do một hai ba nào, chốt lại là do thiếu tự tin: “Thôi thì tụi mình cứ thành thật kiếm việc làm thêm kiếm vài đồng là được, tự dưng đi mở công ty nghe sợ quá.”
“Làm thêm thì không hợp pháp, lỡ bị tóm thì phải làm sao?” Tôi nhíu mày hỏi lại.
“Bị tóm thì bị trục xuất về nước thôi, đằng nào thầy giảng gì tôi cũng có hiểu đâu, chắc chắn là không thể tốt nghiệp nổi rồi. Trước khi về, tôi cố gắng cày kéo lại số tiền bị lừa để trả cho mẹ tôi là được.” Đỗ Nhạc cúi đầu lầm bầm.
Tôi và Lý Huyên nhìn nhau, tức vì cậu ta không có chí tiến thủ, nhưng cả hai lại ăn ý giữ im lặng, không ai khuyên nhủ.
Mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, có người nỗ lực vươn lên, có người lại chọn cách nằm ườn mặc kệ đời, đây chính là Đạo âm dương.
Im lặng một hồi, Đỗ Nhạc đột ngột ngẩng đầu lên hỏi tôi: “Tam Hợp, cậu có nhớ chỗ chúng ta ở lúc trước, ngay sát vách có cái chùa Linh Ẩn không?”
“Chùa Linh Ẩn á?” Tôi lục lọi lại trong ký ức.
Thông thường, khu vực trước và sau của đình chùa miếu mạo sẽ không có người sinh sống, nhưng Singapore lại là một đất nước vô cùng kỳ diệu, tấc đất tấc vàng, lại tôn trọng mọi loại tín ngưỡng, thế nên rất nhiều khu dân cư đều có miếu thờ thiền đường.
Chỉ tính riêng mấy con phố Geylang này, ngước mắt nhìn quanh là thấy đủ các thể loại chùa chiền, thiền thất, đạo quán, nhà thờ Công giáo, đền Ấn Độ, đền Mã Lai... có khi không dưới hai mươi cái.
“Hình như cạnh bên có một nơi cúng bái thần linh gì đó.” Tôi nhớ lại, “Lúc đó không để ý kỹ tên lắm, chỗ cậu nói là chỗ đó hả?”
“Ừ ừ!” Đỗ Nhạc gật gật cái đầu to béo của mình, “Trước tôi từng đến đó rồi, cảm giác linh nghiệm lắm. Đằng nào cậu cũng có lòng tin vào mấy thứ này, tụi mình qua đó bói xem sao!”
Tôi dùng ánh mắt dò hỏi nhìn sang Lý Huyên.
“Thích thì đi thôi, tôi chưa thấy mấy kiểu bói toán này bao giờ, đi cùng xem thử nhé?” Lý Huyên cũng ném trả lại ánh mắt dò hỏi về phía tôi.
“Được thôi, vậy thì đi mở mang tầm mắt một chuyến. Đi luôn bây giờ hả?” Tôi hỏi.
“Được đấy được đấy!” Đỗ Nhạc hớn hở nói, “Trùng hợp là hôm nay họ có tổ chức sự kiện.”
“Hôm nay có sự kiện à?” Lý Huyên nhìn Đỗ Nhạc, rồi lại nhìn sang tôi.
Trước đây tôi chưa từng đến nên không rõ tình hình ra sao.
Lúc này Đỗ Nhạc như tìm được sân chơi thuộc về mình, thao thao bất tuyệt kể: “Chùa Linh Ẩn ngày nào cũng mở cửa, ngày thường mọi người có thể vào thắp nhang. Gian sau có thể thờ cúng tổ tiên.
Mỗi tuần chỉ có một ngày mới được xem việc. Khi đó sẽ có các tình nguyện viên hỗ trợ.”