Ba người chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, rảo bước về phía chùa Linh Ẩn.
Khi đến trước cửa, đã thấy trong ngoài đông nghẹt người, quả thực vô cùng náo nhiệt.
Trước kia lúc đi ngang qua, tôi chưa từng thấy đông đúc thế này bao giờ.
Một phần là do tôi thích ở nhà hơn, không có việc gì thì chẳng ra đường đi dạo.
Phần nữa là do thời gian tôi ở đây quá ngắn.
Lần đầu tiên đến, cũng chẳng biết quy củ ra sao, chúng tôi chỉ lặng lẽ đứng một góc nhìn.
Một chị gái tình nguyện viên thấy vẻ lúng túng của chúng tôi, liền bước đến nhẹ nhàng hỏi: “Mấy em đến thắp nhang, hay là đến xem việc?”
“Dạ xem việc ạ.” Tôi đáp.
“Vậy các em sang bên kia xếp hàng đi.”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay chị ấy chỉ, phía trước đã có mấy tốp người đang đứng đợi.
Nói lời cảm ơn xong, chúng tôi bước xuống cuối hàng.
Một chị gái tình nguyện viên khác phát cho chúng tôi một số thứ tự, dặn dò: “Một lát nữa nghe thầy gọi số thì vào nhé.”
Chúng tôi ngoan ngoãn đứng xếp hàng, đưa mắt nhìn ngó xung quanh.
Trong số những người đến đây, phần lớn trông có vẻ như dân làm ăn, không khí nơi này giống một buổi tụ tập hơn, mọi người đứng tán gẫu với nhau vài chuyện hợp tác kinh doanh.
Người thực sự đến xem việc chỉ chiếm thiểu số.
“Thầy đến rồi.” Không rõ ai khẽ gọi một tiếng, chớp mắt mọi người đều im bặt.
Thầy không chào hỏi ai mà đi thẳng đến trước tượng Phật thắp nhang, bắt đầu nghi lễ tế bái.
Lúc này tôi mới để ý thấy, vị thần được thờ ở chùa Linh Ẩn là Tế Công.
Khói nhang nghi ngút, bốn bề tĩnh lặng, bầu không khí bỗng chốc trở nên trang nghiêm và tĩnh mịch.
Lát sau, tôi thấy có người khiêng một cái khay lớn hình tròn bằng tre đặt ở hơi chếch về bên phải bức tượng thần, bên trong khay có rải cát.
Ba người vây quanh cái khay.
Bên cạnh còn có hai người đang ngồi.
Bắt đầu rồi tôi mới nhận ra, họ đang dùng thuật phù loan (cầu cơ).
Thỉnh thần linh nhập thể, thay mặt thần minh viết ra chữ, truyền đạt sự chỉ dẫn của thần linh.
Trong ba người vây quanh cái khay, một người là chính loan, một người là phó loan, người còn lại là xướng sinh.
Chính loan cầm bút loan, phó loan giữ phần đuôi bút, hai người cùng nhau viết vẽ lên lớp cát trong khay.
Mỗi khi viết xong một chữ, xướng sinh sẽ phải đọc to lên, đồng thời gạt phẳng lớp cát trong khay để chuẩn bị viết chữ tiếp theo.
Trong hai người ngồi bên cạnh, một người phụ trách đọc câu hỏi, người kia phụ trách ghi chép lại, ghi chép xong còn phải giải thẻ.
Câu hỏi của tôi rất đơn giản: Chuyện hợp tác mở công ty lần này có thành không.
Và câu trả lời dành cho tôi cũng rất đơn giản: Lòng mang chí lớn, trời không mượn sức.
Bốn chữ đầu tôi có thể hiểu được, nhưng “trời không mượn sức” thì tôi chịu.
Tôi đầy nghi hoặc nhìn thầy: “Xin hỏi, “trời không mượn sức” có nghĩa là sao ạ?”
Thầy đẩy gọng kính rồi nói: ““Trời” đại diện cho bề trên, cũng là đại diện cho chính quyền, nghĩa là việc cậu muốn làm, phía chính quyền không ủng hộ chứ sao.”
“Hả? Chính quyền không ủng hộ? Luật pháp cháu đều đã tìm hiểu kỹ rồi, thủ tục giấy tờ cũng chẳng có vấn đề gì cả?”
Thầy có vẻ không hài lòng trước sự ngờ vực của tôi, nói giọng sẵng dọng: “Thần linh bảo thế nào thì là thế ấy, trời không mượn sức tức là bề trên có rào cản. Người tiếp theo...”
Tôi cùng Đỗ Nhạc và Lý Huyên nhìn nhau, cùng rảo bước rời khỏi chùa.
“Cậu thấy chưa, tôi đã bảo cứ thành thật đi kiếm việc làm thêm là được rồi, đừng có nghĩ xa xôi quá.” Đỗ Nhạc càu nhàu lẩm bẩm.
“Chuyện này phi khoa học quá? Về phía chính quyền chắc chắn là không có vấn đề gì cơ mà.” Tôi vừa nói vừa suy nghĩ, liệu có khả năng nào về khía cạnh pháp lý mình còn chưa xem xét thấu đáo không?
Tôi vắt óc suy nghĩ cả nửa ngày vẫn không ra.
Lý Huyên thấu hiểu lòng người bèn an ủi: “Cũng không vội ngày một ngày hai, tụi mình cứ nghĩ đi nghĩ lại thêm vài lần nữa, chuẩn bị kĩ lưỡng mọi thứ rồi hẵng hẹn chị tôi ra bàn bạc cũng được.”
Cũng đành vậy thôi.
Câu trả lời này lại khiến tôi liên tưởng đến sự việc tôi bốc trúng quẻ “Xích Khẩu” bằng thuật bấm độn chưởng thần toán mà lão đạo sĩ dạy ở sân bay Thượng Hải.
Rất giống nhau, đều cực kỳ phi logic.
Về phía chính quyền có rào cản sao? Vô lý quá, tất cả mọi thủ tục đều hợp pháp cơ mà?
Rốt cuộc nguyên nhân là do đâu? Tôi thận trọng cân nhắc lật lại vấn đề hết lần này đến lần khác.