Lúc này, giám đốc Thái gọi điện tới: “Cậu Tam Hợp, hôm qua thấy cậu không được khỏe, tối nay có đi luyện công nữa không?”
“Có chứ!” Tôi không hề do dự trả lời.
Chỉ đứng yên ở đó một cách đơn giản mà đã có cảm ứng, công pháp này quả thực vô cùng thần kỳ, tôi nhất định phải đi xem tiếp.
Đỗ Nhạc vẫn đang làm thêm, lát nữa cậu ấy còn phải đi rửa bát.
Sau khi đưa Lý Huyên về nhà, tôi cùng giám đốc Thái đi tới trung tâm sinh hoạt cộng đồng.
Lúc chúng tôi đến nơi, thầy Ngô đang trò chuyện với mấy học viên cũ. Trên bàn bày một hàng cốc thủy tinh, bên trong đều đựng nước.
“Hai người đến đúng lúc lắm.” Thầy Ngô cất tiếng chào đón, “Tôi đang kiểm tra khí cảm của mọi người, hai người cũng qua thử xem, cảm nhận xem mấy cốc nước này có gì khác biệt.”
“Nước thì có gì khác biệt ạ?” Giám đốc Thái thắc mắc hỏi.
Xem chừng đây là ý tưởng ngẫu hứng của thầy Ngô, trước đây giám đốc Thái cũng chưa từng thấy qua.
“Ừ.” Thầy Ngô gật đầu, đặt bàn tay lơ lửng phía trên miệng cốc, nói: “Giống như thế này, dùng huyệt Lao Cung hướng về phía mặt nước rồi cảm nhận xem.”
Giám đốc Thái làm theo động tác của thầy Ngô, hơ tay trên miệng từng chiếc cốc, lần lượt lướt qua.
Đi hết một lượt, chú ấy nghi hoặc nhíu mày, rồi lại thử lại một lần nữa.
Chú ấy chỉ vào một trong số những chiếc cốc, giọng không mấy chắc chắn: “Cốc này... hình như hơi khang khác.”
Tôi đứng bên cạnh vừa tò mò vừa sốt ruột, rốt cuộc là khác biệt thế nào nhỉ?
Trong lòng đang mải suy đoán lung tung thì thầy Ngô đưa mắt nhìn sang tôi, bảo: “Cậu cũng lại thử xem.”
“Vâng ạ!” Tôi mừng như nhặt được báu vật, hôm nay mới là buổi thứ hai tới đây mà đã nhận được vinh dự này.
Tôi lắng tâm lại, thả lỏng toàn thân, lòng bàn tay lơ lửng lần lượt lướt qua từng cốc nước, cẩn thận cảm nhận.
Khi đi đến chiếc cốc mà giám đốc Thái vừa chỉ, quả thực rất khác biệt. Dường như có một khối khí lơ lửng trên miệng cốc, vô cùng chân thực.
Khi bàn tay nhẹ nhàng ấn xuống, tôi còn cảm nhận được độ đàn hồi, vừa mềm mại, lại vừa ấm nóng.
Cảm thấy thật khó hiểu, tôi lần lượt đưa tay sờ vào thành ngoài của mấy chiếc cốc, tất cả đều như nhau, là nước ở nhiệt độ phòng, không hề nóng.
Tôi lại hơ tay lơ lửng cảm nhận thêm một lần nữa, chiếc cốc kia đúng là mang lại cảm giác mềm mại và ấm áp rất rõ rệt, dường như cảm giác này còn vô cùng quen thuộc.
Tôi liên tục so sánh với mấy chiếc cốc khác, muốn tìm hiểu cho rõ cái cảm giác quen thuộc đang quanh quẩn nơi đầu lưỡi nhưng không sao gọi thành tên rốt cuộc là gì.
Trong quá trình liên tục so sánh qua lại này, tôi nhận ra chiếc cốc nước nằm ở rìa ngoài cùng dường như cũng có chút khác lạ.
Phía trên chiếc cốc đó cũng có một luồng hơi ấm nhàn nhạt lơ lửng, nhưng rất mờ nhạt, hư vô mờ ảo, nếu không cẩn thận phân biệt thì rất dễ bỏ qua.
Tôi chỉ vào hai chiếc cốc nước khác biệt kia, nhìn thầy Ngô nói: “Cháu thấy hai chiếc cốc này đều có chút khác lạ.”
Thầy Ngô gật đầu hỏi: “Khác thế nào?”
“Đều có một cảm giác ấm nóng, nhưng chiếc ở giữa này rõ rệt hơn, hơi ấm mạnh hơn. Còn chiếc ở rìa ngoài thì hơi ấm mờ nhạt hơn một chút.”
Bốp bốp bốp, thầy Ngô tán thưởng vỗ tay.
Những người xung quanh cũng vỗ tay lẹt đẹt theo vài cái, khuôn mặt ai nấy đều tràn ngập vẻ khó tin.
Họ chốc chốc lại nhìn tôi, chốc chốc lại nhìn cốc nước, mang theo vẻ mặt không thể tin nổi, liên tục đưa tay ra để cảm nhận và so sánh.
Chị học viên lớn tuổi đứng cạnh thầy cười nói: “Cốc ở giữa là do thầy gia trì. Còn cốc ở rìa ngoài là do tôi gia trì.”
“Đây chính là nội khí ngoại phóng mà chúng ta luyện tập, có thể tác động trực tiếp lên vật thể, cũng có thể lưu giữ trên ngoại vật.” Thầy Ngô giải thích, “Được rồi, mọi người chăm chỉ luyện tập nhé, chúng ta bắt đầu vào bài học!”
Sau khi khởi động xong là đứng tấn nửa vời, ôm cầu, tìm kiếm khí cảm, kiếm chỉ...
Vẫn là mấy động tác đơn giản ấy.
Gần hết giờ học, thầy Ngô bảo mọi người xòe bàn tay trái ra, tay phải bắt kiếm chỉ, hướng thẳng vào lòng bàn tay trái để cảm nhận luồng khí phát ra.
Tôi làm theo lời dặn, dù trong lòng không ôm hy vọng gì nhiều.
Nhưng kỳ lạ thay, dường như tôi có thể cảm nhận được điều khác biệt một cách mơ hồ.
Cảm giác này vô cùng mờ nhạt, nhạt tới mức tôi còn phải hoài nghi tính chân thực của nó.
Thầy Ngô bước tới, làm mẫu một động tác rồi nói: “Cậu làm thế này.”
Thầy dùng kiếm chỉ lơ lửng chỉ vào lòng bàn tay tôi, nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn. Một cảm giác phồng căng ấm áp thuận theo hướng vẽ vòng tròn của thầy mà quanh quẩn trong lòng bàn tay tôi, giống như một chiếc đuôi mèo con đang quét qua quét lại.
Lúc này, tôi bỗng nhiên nhớ ra cảm giác quen thuộc kia đến từ đâu!
Khi Lão đạo sĩ khai thiên nhãn cho tôi, ban đầu cũng chính là cảm giác ấm áp, mềm mại thế này.
Vạn pháp quy tông sao?!
Tôi cũng học theo dáng vẻ của thầy Ngô, dùng kiếm chỉ vẽ vòng tròn. Cảm giác ấm áp ngày càng rõ ràng, ngày càng rõ rệt, rõ rệt tới mức căn bản không thể nào ngó lơ sự tồn tại của nó.
Thật không thể tin nổi!
Tính gộp lại, kể cả thời gian khởi động, tôi cũng mới chỉ luyện tập chừng ba bốn tiếng đồng hồ, vậy mà đã có thể xuất hiện khí cảm rõ rệt đến mức này!
Nhìn ánh mắt phấn khích của mọi người xung quanh, tôi biết mình không phải trường hợp cá biệt.
Mọi người ít hay nhiều đều có thể phát ra khí cảm.
Nhìn thầy Ngô với vẻ ngoài bình dị, trong lòng tôi không khỏi dâng lên niềm kính trọng.
Nắm giữ tuyệt kỹ nhưng lại khiêm tốn chất phác, giữa chốn hồng trần san sát những tòa nhà cao tầng này, thầy vẫn âm thầm làm việc thiện giúp đời.
Cũng chính nhờ có những con người đức dày phúc lớn như vậy mà thế giới này mới ngập tràn hy vọng và sự ấm áp.