Trên đường chúng tôi trở về nhà, Lý Quảng gọi điện thoại tới.
“Tam Hợp, tôi thấy tin nhắn của cậu rồi, thật sự có cơ hội tốt như vậy sao?!”
Qua giọng nói của cậu ấy, tôi có thể nghe rõ được niềm vui sướng tột cùng.
“Ừ, vị trí này không cần dùng tiếng Anh nhiều, tiền lương cũng khá, nhưng là lao động chân tay thực thụ, sẽ rất vất vả đấy.” Tôi liếc nhìn giám đốc Thái một cái rồi nói với Lý Quảng.
Trước khi Lý Quảng tới, tôi nhất định phải nhấn mạnh và nói rõ tình hình thực tế cho cậu ấy hiểu, tránh việc cậu ấy mơ mộng hão huyền, tưởng rằng Singapore rải đầy vàng và có thể ngồi mát ăn bát vàng.
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề!” Lý Quảng cười lớn sảng khoái, “Tôi đây chẳng thiếu gì ngoài sức lực, cậu cứ yên tâm, tuyệt đối không để cậu mất mặt đâu!”
Lý Quảng nói rất to, giám đốc Thái ở bên cạnh cũng nghe thấy. Chú ấy gật đầu nói với tôi: “Nghe giọng là biết người này thật thà chất phác rồi, nếu không có vấn đề gì thì làm thủ tục xin visa đưa cậu ta sang đi!”
“Cần cung cấp những giấy tờ gì ạ?” Tôi hỏi.
“Sơ yếu lý lịch, hộ chiếu, bằng tốt nghiệp.” Giám đốc Thái nói ngắn gọn.
“Đơn giản vậy thôi sao?”
Nhìn thần thái của giám đốc Thái là biết chú ấy đã quá quen thuộc với những chuyện này rồi.
Lý Quảng lập tức gửi tài liệu qua, tôi liền chuyển tiếp sang cho giám đốc Thái.
Quẻ xăm ở chùa Linh Ẩn tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến chí lớn và nhiệt huyết trong lòng tôi.
Dù lúc này tôi vẫn phải ăn mì gói luộc nước trong như trước, nhưng kể từ khoảnh khắc được ánh linh quang soi rọi lần trước, tôi đã biết rằng mình sẽ không bao giờ bị tiền bạc vây khốn nữa.
Sau khi thức tỉnh về mặt nhận thức, chúng ta sẽ nhìn thấy rõ ràng bản thân đang tràn đầy sức mạnh.
Sự đả kích của nghèo khó đối với chúng ta chẳng khác nào một đứa trẻ mới chập chững biết đi, đang dùng nắm đấm nhỏ xíu đấm vào chân ta mà thôi.
Chúng ta có thể lựa chọn an phận ở hiện tại, cũng có thể tùy ý chọn đổi sang một cách sống khác.
Quyền chủ động luôn nằm trong tay chính mình.
Chẳng qua tại thời điểm này, tôi lựa chọn tạm thời an phận với hiện tại mà thôi.
Tại phòng học ở trường.
“Tam Hợp, cậu có bị ngốc không đấy?!” Bạch Chí Cao dùng cái giọng the thé đầy kích động tới mức lạc cả giọng để chất vấn tôi.
Trước khi sang Singapore, cậu ta cũng làm giáo viên giống tôi, chỉ có điều cậu ta dạy môn giáo dục công dân.
Mỗi khi bàn về hình thái chính trị, cậu ta nói thao thao bất tuyệt toàn những lý thuyết bài bản, nhưng đối với huyền học, cậu ta lại giữ thái độ phủ định tuyệt đối.
“Cái đồ ngốc này! Đã sắp không có cơm mà ăn rồi, thế mà ngày nào cũng cười hớn ha hớn hở!”
“Số tôi tốt!” Dù sao giải thích với cậu ta cũng chẳng thông, tôi đành dùng cách nói không thể giải thích để đáp lại.
“Đúng là ngốc nghếch!” Cậu ta bĩu môi khinh khỉnh lên lớp tôi, “Số phận là do chính mình nắm giữ! Mọi thứ trong tương lai đều là kết quả từ sự nỗ lực của đôi bàn tay chúng ta!”
Tôi vốn không thích xã giao, bạn bè chẳng có mấy ai, Đỗ Nhạc là một, Bạch Chí Cao là một.
Tôi rất mong Bạch Chí Cao sẽ có được một tương lai tươi sáng.
Tôi chân thành bộc bạch với cậu ta: “Trong “Tôn Tử Binh Pháp” có nói: “Nước chảy xiết đến nỗi cuốn trôi cả đá là nhờ thế”. Đối với đại thế, nỗ lực của con người chỉ chiếm một phần nhỏ thôi. Không nỗ lực chắc chắn không được, nhưng nếu chỉ dựa vào mỗi nỗ lực thì e rằng cũng rất khó đạt được kết quả như ý.”
Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ đần độn, bảo: “Cậu học hành bao nhiêu năm trời đều trôi hết vào đầu lợn rồi à? Lại đi không tin vào đôi bàn tay của chính mình?!”
Nếu không biết rõ cậu ta là một gã mọt sách, tôi đã nghi ngờ cậu ta đang nói móc mình rồi.
Một người không hiểu đạo lý thuận theo thời thế thì tương lai thật đáng lo ngại. Tôi bất đắc dĩ thở dài nói: “Hay là hai đứa mình đánh cược một ván đi?”
Tôi quá đỗi hy vọng cậu ta có thể nhìn nhận thế giới này một cách khách quan hơn.
“Đánh cược? Cược cái gì? Đồ ngốc này.”
“Cược rằng dù cậu có nỗ lực đến đâu, vận thế của cậu cũng không bằng tôi.” Tôi quả quyết nói.
Sở dĩ tôi nói như vậy là vì mong muốn cậu ta có thể dùng thời gian để nhìn cho rõ, thế giới này không hề chuyển dời theo ý chí chủ quan của cá nhân.
Nỗ lực, cần phải có tiền đề.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là, bởi vì sau này mỗi người một ngả, tôi không kịp theo dõi những biến chuyển của cậu ta, nên đến khi gặp lại, cậu ta từ một kẻ bài xích huyền học cực đoan lại rẽ ngoặt sang một thái cực khác, trở thành một kẻ theo thuyết định mệnh triệt để.
Để uốn nắn cậu ta quay trở lại quỹ đạo đúng đắn, tôi đã phải tốn biết bao nhiêu công sức.