Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 35. Bị Bạo Lực Gia Đình (Thuật)

Tôi đánh cược với Bạch Chí Cao, tuy có phần bốc đồng nhưng hoàn toàn không phải không có căn cứ.

Đây là sự suy luận tổng hợp dựa trên nhiều tầng diện của tướng học.

Tướng học, ngoài diện tướng và thủ tướng mà chúng ta thường nói, còn bao gồm cả thân tướng, thanh tướng, động tướng vân vân.

Nếu chia nhỏ ra, động tướng lại gồm có tướng đứng, tướng ngồi, tướng đi, tướng ngủ, tướng ăn...

Thực ra mỗi người trong chúng ta đều biết xem tướng.

Khi một nhóm người lạ tập hợp lại với nhau, chúng ta rất dễ dàng phân biệt được ai siêng năng, ai lười biếng, ai dễ gần, ai nóng tính, ai phản xạ nhanh, ai nóng vội...

Biết thì về cơ bản ai cũng biết. Chỉ là, phần lớn mọi người quan sát chưa đủ tỉ mỉ, chưa đủ hệ thống mà thôi.

Đặc điểm lớn nhất trên diện tướng của Bạch Chí Cao là da mặt rất mỏng, mỏng đến mức có thể nhìn thấy rất nhiều nếp nhăn li ti.

Người có da mặt mỏng thường rất nhạy cảm.

Người quá nhạy cảm thì khó mà giữ được phúc khí.

Xét về thanh tướng, khí của cậu ta nổi ở cổ họng, dây thanh quản căng cứng, giọng nói the thé, tốc độ nói hơi nhanh, rất dễ kích động, tâm tính nông nổi nóng vội.

Tướng đi của cậu ta cũng đồng nhất với thanh tướng, trung khí bốc lên trên, đi đứng nhấp nha nhấp nhổm, thiếu đi sự trầm ổn.

Thực ra Đạo gia, Phật gia cùng các trường phái tu dưỡng tinh thần đều rất coi trọng hơi thở, một mặt là để dưỡng sinh, mặt khác cũng là để điều chỉnh khí vận.

Khí trầm đan điền, trên hư dưới thực, giọng trầm, bước vững, khí vận mới hanh thông.

Dưỡng sinh và khí vận, nhìn bề ngoài tưởng chừng là hai khía cạnh riêng biệt, nhưng thực ra có thể coi là cùng một chuyện, cả hai bổ trợ lẫn nhau.

Lời người xưa thường nói, thân yếu không gánh nổi tài.

*(Chữ “gánh” ở đây mang nghĩa là gánh vác, đảm đương)*

Giống như một người đàn ông thể chất suy nhược thì không thể kham nổi cảnh năm thê bảy thiếp.

Trong “Tăng Quảng Hiền Văn” có câu: “Dao bén hại người, tiền nhiều hại thân.”

Một âm một dương gọi là Đạo. Đó chính là đạo cân bằng trung dung.

Bất kể là diện tướng, thủ tướng, thanh tướng, thân tướng hay động tướng, tất cả đều có thể biến đổi.

Nhiều năm về sau, khi tôi gặp lại Bạch Chí Cao, từ đầu đến chân cậu ta đều toát lên tướng mạo phúc hậu, chuyện này để sau hãy kể chi tiết.

Dù cãi nhau thì cãi, làm loạn thì làm loạn, dù quan điểm bất đồng nhưng tôi và Bạch Chí Cao ngày nào cũng túm tụm lại với nhau, hễ rảnh rỗi là lại sang lớp CAT học ké.

Hôm ấy vào giờ giải lao, Đỗ Nhạc cười hớn hở kéo tôi ra ngoài hành lang, tìm một góc yên tĩnh, nháy mắt ra hiệu rồi nói: “Anh lớn, anh cừ thật đấy, lại bị anh đoán trúng phóc rồi!”

“Sao cậu nói chuyện lúc nào cũng cụt lủn không đầu không đuôi thế hả?” Tôi lườm cậu ấy một cái đầy vẻ bất mãn.

“Hì hì hì!” Đỗ Nhạc cười hề hề, chẳng hề để bụng.

Cười một lát xong, cậu ấy đưa tay lên che miệng, thần thần bí bí nói: “Chị Phùng bị bạo lực gia đình rồi.”

“Hử? Sao cậu biết được?”

Bạo lực gia đình thường đâu có ai làm trước mặt người ngoài.

“Hôm qua tôi về sớm, vừa bước vào cửa đã thấy anh rể đang túm tóc chị Phùng, ấn chặt chị ấy vào tường mà đánh.

Ngay tại phòng khách luôn.

Thấy tôi về, anh ta tát thêm cho chị ấy một cái bạt tai rồi mới đi ra ngoài.”

“Vì sao thế?” Ngọn lửa tò mò trong tôi cũng bùng lên ngùn ngụt.

“Vì dắt chó đi dạo bị muộn.”

Đây là cái lý do gì vậy trời?

Đỗ Nhạc thấy tôi không tin, liền bồi thêm: “Anh rể đi rồi, chị Phùng còn ngồi ở phòng khách khóc một hồi lâu, chính miệng chị ấy kể với tôi đấy.”

“Rồi sao nữa?” Tôi hỏi.

“Sau đó á? Chị ấy vội vàng nói với tôi mấy câu rồi lau nước mắt, vội vã đi dắt chó đi dạo chứ sao.”

Biết co biết duỗi! Đúng là bậc đại trượng phu!

Thật sự quá đỗi khâm phục!

Trong lòng tôi không hề thương hại chị ta, cũng chẳng có ý nghĩ hả hê trên nỗi đau của người khác.

Kể từ khoảnh khắc dọn đi, tôi đã dứt bỏ toàn bộ những ân oán vướng bận trước kia rồi.

Bây giờ nghe chuyện này chẳng khác nào nghe một câu chuyện không liên quan của một người xa lạ, trong lòng không dấy lên một chút gợn sóng nào.

Nói chuyện qua loa vài câu, tôi cùng Đỗ Nhạc quay trở lại phòng học.

Giáo viên vẫn chưa đến lớp, mọi người vẫn đang rôm rả trò chuyện.

Giữa một mớ âm thanh ồn ào hỗn tạp, tôi chợt nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc bị đè nén: “Thế này thì khác gì cậu bị bao nuôi rồi chứ?!”

Âm thanh không lớn lắm, nhưng vì ngay sau lưng tôi nên vô tình lọt vào tai.

Tôi liếc nhìn Đỗ Nhạc một cái, cậu ấy cũng đang trợn tròn hai mắt kinh ngạc nhìn tôi, xem chừng cậu ấy cũng nghe thấy rồi.

Tôi lại nhìn sang Bạch Chí Cao bên cạnh, lúc này cậu ta đang hào hứng vung tay múa chân, nước bọt văng tung tóe nói chuyện gì đó với nhóm của Vi Vi, có vẻ mấy người họ không nghe thấy gì.