Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ánh mắt người nọ sáng lên, đưa tay đón lấy, thuận tay bóp lại, vẻ mặt vui vẻ hơn một chút, hơi cúi người hành lễ: “Lâm lão gia tuổi trẻ tài cao đầy hứa hẹn, ngày nào đó nhất định cao trung*, trước tiên ở nơi này báo tin vui cho ngài.”
*cao trung là lớp 12 bên mình
Đang lúc nói chuyện, âm thanh vui mừng lại nổi lên, tiếng pháo cũng nổ vang.
Trong âm thanh ầm ĩ, khóe miệng Kỷ Đào bất giác cong lên, đột nhiên trên tay ấm áp, Kỷ Đào đảo mắt nhìn, Lâm Thiên Dược vươn tay cầm tay nàng, đôi mắt mở to mang theo ý cười, dường như chỉ chứa một mình Kỷ Đào trong mắt: “Đào nhi, chúng ta thành công.”
Chúng ta?
Vui sướng trong lòng Kỷ Đào càng tăng thêm mấy phần.
Một trận động tĩnh này kinh động đến những người xung quanh, rất nhiều người đổ ra đường chúc mừng Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược. Trần thị ló đầu ra, ánh mắt đầy hâm mộ, đợi người thông báo rời đi, nàng bước tới cười nói: “Muội tử, chúc mừng!”
Mặt mày hâm mộ nhưng nhưng giọng nói lại thản nhiên.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu: “Tẩu tử chờ thêm một lát, có lẽ tin vui sắp đến rồi.”
Trần thị quay người nhìn thoáng qua căn nhà, thở dài: “Hắn bệnh lâu rồi, hai ngày nay mới tốt hơn chút. Nằm ở trên giường gần hết năm nay rồi, ta cũng không trông cậy hắn mang lại cho ta vinh quang hay bất cứ thứ gì, chỉ hy vọng hắn bình an vô sự.”
Sau khi ‘đuổi hàng xóm chung quanh đi, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược quay trở lại nhà, chạm vào tờ giấy lớn màu đỏ, nhìn danh tự và quê quán của Lâm Thiên Dược được viết trên đó, cảm thấy không chân thực: “Đây chính là cử nhân, Lâm cử nhân Lâm lão gia?”
Lâm Thiên Dược từ phía sau ôm lấy nàng, gật đầu nói: “Vâng, Lâm phu nhân.”
Kỳ thật, ngày thường mọi người gọi phu phân đều là thuận miệng gọi như một tôn xưng*, nếu chân chính thì chỉ có thê tử của cử nhân hoặc là mẫu thân mới có thể được xưng là phu nhân.
*danh hiệu tôn kính
Hai người nhìn nhau cười một tiếng.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Lâm Thiên Dược đi mở cửa, người đi vào là Viên Tử Uyên, hắn vừa vào nhà liền nhìn thấy tờ giấy đỏ trên bàn, chắp tay với Lâm Thiên Dược: “Chúc mừng biểu muội phu, cũng chúc mừng biểu muội.”
“Biểu tỷ phu không vào tửu lâu trên đường đợi sao?” Kỷ Đào thuận miệng nói.
Sắc mặt Viên Tử Uyên xấu hổ giây lát, cười nói: “Hà huynh và Cù huynh đều không đi, chỉ có mình ta, quá cô đơn nên cũng không đi. Đúng rồi, Hà huynh đi chúc Cù huynh rồi, Cù huynh cao trung giải nguyên.”
*Giải Nguyên: là đỗ đầu khoa thi hương, hay còn gọi là thủ khoa
Kỷ Đào trong lòng nói thầm, mấy ngày như vậy, đồ tửu lâu hẳn là rất đắt, sợ là không nỡ bỏ bạc.
“Chờ lát nữa ta cũng đi chúc hắn.” Lâm Thiên Dược nói cười, như thể không hiểu được ẩn ý của hắn chút nào.
Cù Vĩ cao trung giải nguyên, Hà Nhiên đi chúc mừng hắn nãy giờ vẫn chưa đến, có lẽ đây mới là điều Viên Tử Uyên muốn biểu đạt.
Nói thật là Kỷ Đào rất phản cảm với loại người này, chưa bao giờ nói chuyện hay, vừa mở miệng đã đưa ra đủ kiểu ám chỉ, nghe xong cũng mệt. Chuyện xấu chưa từng có phần của hắn, dạng người như vậy mới là người khôn ngoan nhất để bảo vệmình.
Đột nhiên lại nghe thấy tiếng nhạc chúc mừng, ba người nhìn nhau, cẩn thận nghe ngóng, Viên Tử Uyên chạy ra ngoài cửa xem, nhìn thoáng qua liền thấy một đám người đi về hướng nhà của Hà Nhiên, hắn còn không kịp chào hỏi, liềm cầm vạt áo chạy nhanh trở về.
Kỷ Đào lúc này mới để ý y phục của Viên Tử Uyên hôm nay là áo bào màu xanh mới của thư sinh, những nếp gấp trên đó vẫn có thể nhìn thấy một cách mơ hồ.
Quần áo đều đã chuẩn bị xong, thế này là chắc chắn mình trúng sao?
Lâm Thiên Dược cũng đi ra, nhìn một chút: “Chúng ta cũng đi xem.” Hai người đi tới sân nhà của Hà Nhiên, Kỷ Đào nhớ tới hình ảnh Viên Tử Uyên cầm vạt áo chạy đi, cười nói:
“Thiên Dược, chàng nghĩ tin tức tốt này sẽ phát cho ai?"
Lâm Thiên Dược mỉm cười nhẹ: “Nếu như hôm nay trong sân Hà huynh chỉ có một tin tức tốt, Viên Tử Uyên có lẽ sẽ phải thất vọng.”
Rõ ràng lời này có nghĩa là Hà Nhiên có cơ hội lớn hơn Viên Tử Uyên.
“Nửa tháng nay chúng ta cũng coi như quen thuộc, văn chương của Viên Tử Uyên quá cấp tiến*, nếu gặp được đại nhân chấm bài thích, hắn đương nhiên sẽ cao trung, thứ hạng cũng sẽ tốt. Nhưng nếu gặp phải đại nhân có chút ôn tồn, vậy sẽ tùy thuộc vào vận may của hắn. Hơn nửa năm qua, Hà huynh đã được Cù huynh chỉ dẫn rất nhiều, ta đi theo cũng được lợi không ít.”
*cấp tiến: Có tư tưởng chính trị tiến bộ, phân biệt với bảo thủ
Kỷ Đào gật đầu, lúc đầu Vu Khải Minh phí hết tâm tư tính toán Cù Thiến, đấy có lẽ là nguyên nhân khiến Cù Vĩ chỉ dẫn cho Hà Nhiên, cũng coi như là sự chăm sóc của người biểu ca.
Nàng lập tức nghi hoặc nhìn trái nhìn phải, rất nhiều người đổ xô đến sân nhà của Hà Nhiên, nàng tới gần Lâm Thiên Dược nói nhỏ: “Chàng biết những điều này, vậy có biết chính mình trúng tuyển không?”
Lâm Thiên Dược cười cười, lắc đầu nói: “Cho dù có tự tin, cũng không thể nắm chắc cho đến khi hết danh sách.”
Kỷ Đào gật đầu và lôi kéo Lâm Thiên Dược tăng tốc bước chân.
Trong sân Hà gia, Hà Nhiên và Cù Thiến vui mừng trao phong bao đỏ tiễn người báo tin vui.
Khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đến liền thấy Viên Tử Uyên đang đứng ngây ngốc ở cổng sân với vẻ mặt không cam lòng, hoài nghi, nhiều nhất vẫn là thất vọng.
“Tẩu tử, các ngươi đến rồi, ca ca ta trúng giải nguyên, a Nhiên cũng giành được vị trí thứ 115.” Cù Thiến rất vui mừng.
Nghe vậy, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau.
Trong kỳ thi hương này, công văn chính thức do triều đình ở quận Phong An ban hành chỉ lấy 115 tên, nghĩa là Hà Nhiên giành được vị trí cuối cùng.
Cù Vĩ ngày thường ghét bỏ Hà Nhiên không chịu được, lần này sợ là càng....
Nghĩ lại Hà Nhiên cũng khổ cực, dù là vị trí áp chót cũng tốt hơn một chút. Bây giờ đại cữu tử* giành được vị trí thứ nhất, hắn thì tốt rồi, trúng vị trí thứ nhất đếm ngược.