Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bất quá, tốt xấu gì cũng là trúng.

“Chúc mừng Hà huynh.” Lâm Thiên Dược tiến lên cười nói.

Tuy là đơn giản nhất nhưng lại rất chân thành.

Hà Nhiên trên mặt tràn đầy gió xuân, cũng không quan tâm hắn là người cuối cùng, mỉm cười thi lê với Lâm Thiên Dược: “Đa tạ Lâm huynh, còn chưa chúc mừng Lâm huynh cao trung.”

Viên Tử Uyên cuối cùng cũng có phản ứng, bước tới chúc mừng Hà Nhiên.

Cù Vĩ từ bên ngoài bước vào, Kỷ Đào thấy nụ cười trên mặt Hà Nhiên nháy mắt tắt ngúm, thân thể bất giác lùi lại một bước, núp sau lưng Lâm Thiên Dược.

Thật sự là Cù Vĩ đã làm tổn hại không biết bao nhiêu tư tưởng của hắn, nếu không chú ý căn bản là nghe không có hiểu, hơn nữa còn độc miệng cực kỳ, nửa năm qua Hà Nhiên đã sớm sợ đến vỡ mật.

Cù Vĩ sắc mặt nghiêm túc, từng bước một đi lên, đột nhiên vươn tay vỗ vỗ bả vai Hà Nhiên, cười nói: “Chúc mừng a Nhiên.”

Hà Nhiên vốn tưởng rằng lần này hắn sẽ hung ác động thủ, thân thể còn co rút lại.

Khi giọng nói của Cù Vĩ rơi xuống, hắn mới phản ứng được, tươi cười: “Đa tạ đại ca.”

Cù Vĩ lại chúc mừng Lâm Thiên Dược, Lâm Thiên Dược cũng tự nhiên chúc mừng hắn.

Ba người ở đằng kia đang mỉm cười chúc mừng nhau, Viên Tử Uyên ở bên canh một mực quan sát, dư quang Kỷ Đào nhìn qua thì thấy vai hắn rũ xuống, thân thể hình như có chút cô đơn, màu quần áo mới có vẻ phai nhạt đi rất nhiều, lại cảm thấy hắn đáng thương.

Mười năm gian khổ học tập, không phải là thứ mà người bình thường có thể kiên trì, ít nhất nghị lực và sức chịu đựng của hắn cũng khác với người thường, nếu không thì đã từ bỏ lâu rồi.

Đặc biệt là Viên gia thực sự rất nghèo, hắn có thể kiên trì đến bây giờ quả thực không dễ dàng chút nào.

Ba người ở đằng kia rốt cuộc cũng chú ý tới Viên Tử Uyên, cười đi tới an ủi, Cù Vĩ nói trước: “Thi hương lần này vốn dĩ là bổ sung danh sách của lần trước, tính toán thời gian, nếu không sai biệt lắm thì chậm nhất năm sau hẳn là sẽ mở lại, Viên huynh đừng nản lòng, trở về chuẩn bị thật tốt, sang năm phát huy thật tốt, với tài năng văn chương của ngươi, nhất định sẽ cao trung.”

Lời nói của Cù Vĩ vẫn có phần đáng tin, Viên Tử Uyên với bọn họ cùng ra cùng vào hơn nửa tháng qua, cũng biết tại trường Quan Học ở quận Phong An uy tín của Cù Vĩ trong đám học sinh là như thế nào, hầu hết mọi người đều có phần kính trọng đối với Cù Vĩ.

Nghe vậy, Viên Tử Uyên miễn cưỡng nở nụ cười: “Ta sẽ cố gắng.”

Giọng điệu nghiêm túc, mang theo quyết tâm.

Thấy hắn như vậy, Hà Nhiên và Lâm Thiên Dược cũng bước tới an ủi.

Bất quá, lúc này bên ngoài lại có người báo tin vui, bởi vì cổng sân còn chưa đóng lại, trong nháy mắt đã có một đoàn người từ xa đi tới.

Mấy người liếc nhau, nhưng Viên Tử Uyên phản ứng nhanh nhất, sải bước ra cửa, cơ hồ biến thành chạy.

“Tin vui thi hương, quận Phong An huyện Đại Viễn Viên lão gia Viên Tử Uyên đứng thứ nhất trong phó bảng.”

Kỷ Đào phản ứng lại, nàng nghe Lâm Thiên Dược nói rằng thi hương cũng sẽ phát ra một phó bảng, đại khái là tám người cử tử nhưng chỉ lấy một người, lần này lấy 115 cử tử*, trong phó bảng kia có đến 14, 15 người, việc này còn phải phụ thuộc vào các giám thị và viên quan phê duyệt.

*cử tử: người đậu kỳ thi hương

Trúng phó bảng vẫn chưa phải cử tử, trong kỳ thi hương tiếp theo, giám thị và viên quan phê duyệt sẽ ưu tiên cân nhắc, nhưng không đảm bảo sẽ trúng tuyển. Cũng không nhất thiết phải tham gia thi hương, họ vẫn có đủ điều kiện để vào học Quốc Học quán ở kinh thành, sau này có thể tham gia thi hội, nhưng chỉ có một cơ hội duy nhất, qua cơ hội này thì chỉ có thể chờ được viên quan tiến cử, cho dù có người tiến cử, nếu không gặp được may mắn, chức quan có lẽ cũng không cao.

Vẻ mặt Viên Tử Uyên vừa mừng vừa buồn, may mà hắn vẫn kịp nhớ ra thưởng bạc, trong tay cầm một tờ giấy mỏng màu đỏ, ngơ ngác đứng đó nhìn người báo tin vui đi xa.

Đám người Lâm Thiên Dược nhìn nhau, cùng bước tới: “Chúc mừng biểu tỷ phu trúng tuyển.”

Viên Tử Uyên hoàn hồn, nhìn bọn họ, khóe miệng cong thành một vòng cung khó coi, càng giống khóc hơn: “Đệ nhất phó bảng? Có gì tốt để mà chúc mừng?”

Cù Vĩ nhăn lại mi tâm, nghiêm túc nói: “Viện huynh, vừa rồi ngươi có thể chấp nhận thi rớt, nhưng bây giờ ngươi...”

Bất quá cho dù là trúng phó bảng, hẳn cũng nên vui vẻ mới đúng, còn hơn không có tin tốt nào, hiện tại ít nhất đã chứng minh bản thân là mình có thực lực.

Viên Tử Uyên hơi sững sờ, ánh mắt không có tiêu cự, khó khăn nhìn rõ Lâm Thiên Dược, lẩm bẩm nói: “Biểu muội phu, nếu ta có cơ hội đến quận Phong An học, lần này chắc chắn sẽ trúng tuyển đúng không?”

Lời này không có cách nào đáp lại.

Nếu nói tri huyện đối với kỳ thi hương không có chờ mong là nói dối, giữa hang ngàn cử tử thi hương trong huyện, bọn họ phải trực tiếp khảo thí vô cùng nghiêm ngặt, hơn nữa cũng liên quan đến nhiều thứ khác.

Ngoài ra, không thể phủ nhận lão sư ở quận Phong An tốt hơn ở huyện Đại Viễn, bởi vì nơi này lớn, học sinh lại nhiều, vì vậy ngày thường mọi người đều có rất nhiều đề tài thảo luận, vô giác sẽ làm tang thêm cơ hội. Giống như Kỷ Đào từ đầu đã nghe Lâm Thiên Dược nói qua, ở quận Phong An có rất nhiều loại lý giải kinh nghĩa*, đều cho học sinh tự mình thử sức.

*kinh nghĩa : Thể văn khoa cử xưa, trong đó thí sinh phải giải nghĩa một đầu đề lấy trong sách cổ.

Nhưng mà gia cảnh của Viện Tử Uyên khó tránh khỏi khiến hắn không thể tới quận Phong An, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược sống đây, chi phí tiêu xài một năm còn bằng chi phí sống ở huyện Đại Viễn trong hai, ba năm.

Riêng tiền thuê nhà đã đắt hơn phân nửa. Hơn nữa còn có một số nguyên nhân khác, ví dụ như Lâm Thiên Dược nói, văn chương của Viện Tử Uyên cấp tiến, nếu lần này đại nhân phê duyệt là người ôn tồn, bất kể thế nào thì Viên Tử Uyên cũng không trúng được.