Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hà Nhiên mặt đã đỏ bừng, rõ ràng đã uống rất nhiều rượu nhưng bước chân vẫn vững vàng, nhìn thấy Cù Thiến liền lo lắng bước tới, đỡ lấy nàng nói: “Muộn như vậy còn chưa ngủ, có chỗ nào khó chịu sao?”

Kỷ Đào là đại phu, Cù Thiến muộn rồi còn đây, vì vậy đây là lời giải thích duy nhất.

“Ta không sao, về nhà thôi.” Cù Thiển muốn khóc, nghẹn ngào vài tiếng, nhưng cuối cùng kìm được, hai người khoác tay nhau bước ra, đến cửa, quay lại nói: “Tẩu tử, tối nay cảm ơn tỷ.”

Sau khi họ rời đi, Lâm Thiên Dược đóng kỹ cửa, Kỷ Đào đột nhiên hỏi: “Vị Y Lan cô nương kia?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu bật cười, đưa tay điểm một cái lên mũi Kỷ Đào, cười nói: “Y Lan cô nương tham vọng lớn, tất nhiên là phải bồi giải Nguyên.”

Kỷ Đào ngạc nhiên: “Ca ca Thiên nhi chưa có trở về sao?”

Lâm Thiên Dược cởi y phục, chuẩn bị đi lấy nước rửa mặt, thản nhiên nói: “Ba người chúng ta cùng nhau trở về.”

Thật ra, tiệc rượu ăn uống hôm nay không phải là ý của Tề lão đại nhân, mà là ý của cháu trai Tề Hộc, người này Lâm Thiên Dược có nghe nói đến một chút, tuy rằng háo sắc nhất, còn chưa cưới thê tử nhưng thông phòng trong nhà đã có 5 6 người.

Danh tiếng thanh liêm chính trực cả một đời của Tề lão lão đại nhân gần như bị phá hủy trong tay hắn.

Hắn cũng là khách quen của Ý Lan các, hôm nay Lâm Thiên Dược cũng nhìn thấy một người quen, đó là Lệ Chi cô nương, phục vụ bên cạnh Tề Hộc, bộ dáng dịu dàng chu đáo, rất được lòng Tề Hộc.

Ba người Lâm Thiên Dược đi tới đó sau khi nhận được thư mời của Tề lão đại nhân, vừa đến nơi, thấy tình hình không ổn liền muốn rời đi, nhưng lại cố kỵ mặt mũi của Tề Hộc, dù thế nào thì hắn cũng là cháu trai của Tề lão đại nhân.

Kỳ thật, tình huống hôm nay, lẽ ra tri phủ đại nhân Lý Viên phát thiệp, chẳng qua hiện tại thiệp của Tề lão đại nhân trước mặt, hắn cũng chỉ có thể lui một bước.

Về phần Y Lan cô nương, đúng là Tề Hộc đã mời đến chơi đàn, định đưa cho Cù Vĩ.

Cù Vị từ chối, nói rằng thân thể không khỏe, đại phu dặn hắn không được uống rượu.

Sau khi bị mọi người trêu chọc một phen, Tề Học thuận tiện đưa Y Lan đến bồi Lâm Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược là á nguyên, tuấn tú trẻ tuổi không thua kém gì Cù Vĩ, sau khi Y Lan nhìn thoáng qua liền vặn eo muốn đến hầu hạ Lâm Thiên Dược, bị Lâm Thiên Dược nhanh chóng từ chối.

Cũng nói thân thể không khỏe, không thể uống rượu.

Vẻ mặt của Tề Hộc không được dễ nhìn, phạt Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ phải uống ba ly rượu rồi mới cho họ đi.

Yến hội sau đó có chút xấu hổ.

Bất quá Y Lan cô nương thực sự rất xinh đẹp, nhiều người ở dưới nghe danh hâm mộ nàng đã lâu, thỉnh thoảng còn có người đi uống rượu với nàng, tình hình mới dần dần trở nên tốt hơn.

Tề Hộc còn nói bất cứ ai muốn đến Ý Lan các đều có thể đến, coi như hắn mời khách.

Cù Vĩ mang theo Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên cùng trở về, tự hỏi không biết có đắc tội Tề Hộc hay không. Đương nhiên, phần lớn mấy người kia vẫn đi theo, không đề cập đến Y Lan các có giá thành cao, dù sao cũng không thể làm phật lòng Tề Hộc.

Lâm Thiên Dược ngâm mình trong thùng tắm, không cần biết có đắc tội hay không, chỉ cần nghĩ trong nhà có Kỷ Đào thì những thứ khác đều không quan trọng.

“Mệt mỏi sao?” Thanh âm nữ tử ôn nhu từ phía sau truyền đến, đồng thời, một đôi bàn tay trắng nõn đặt ở trên vai, trên đầu ngón tay có vết chai hơi mỏng.

“Không mệt, hôm nay ta rất cao hứng.” Lâm Thiên Dược giơ tay, nắm chặt tay Kỷ Đào đặt trên vai.

Hai người mỉm cười nhìn nhau.

Sáng sớm ngày thứ hai, đề phòng loại tiệc không thể từ chối như hôm qua. Cả hai người dứt khoát là thu dọn hành lý về nhà, đồng hành còn có Viên Tử Uyên và một nhà Hà Nhiên.

Viên Tử Uyên có chút trầm mặc, lúc Kỷ Đào nhìn thấy hắn, nàng nhớ tới Cù Thiến nói hắn tiết lộ chuyện Y Lan cô nương, nghiêm túc nhìn hắn vài lần, cũng nhìn không ra đến cùng là hắn vô tình hay cố ý.

Kỷ Đào cũng từ bỏ tìm tòi nghiên cứu, dựa vào người Lâm Thiên Dược mà chợp mắt, hiện tại có rất nhiều người hồi hương, một số người đã rời đi sau thông báo ngày hôm qua, dù như vậy trên xe ngựa cũng chen chúc kẹt cứng.

Sau khi đến được huyện Đại Viễn một cách vô cùng khó khăn, bọn người Hà Nhiên ngồi xe ngựa rời đi, còn ba người Kỷ Đào lên xe ngựa đi trấn Cổ Kỳ, trên xe ngựa chợt giảm bớt.

“Biểu muội phu, yến hội hôm qua có náo nhiệt không? Y Lan cô nương đó có xinh đẹp như lời đồn không?" Viên Tử Uyên trở lại vẻ dịu dàng thường ngày, mỉm cười nói:

Lâm Thiên Dược liếc nhìn Kỷ Đào: “Ta không để ý lắm, hôm qua chỉ lo ăn uống, không phải ngươi nói, Oái Tủy lâu không hổ là tửu lâu lớn nhất ở quận Phong An sao, món ăn trong đó đều là thơm ngon mỹ vị, thật sự làm cho người ta mở rộng tầm mắt.”

Viên Tử Uyên cũng không chê Lâm Thiên Dược nói hươu nói vượn, lắng nghe một cách thích thú.

Kỷ Đào nghe mà thấy buồn chán, lại nhắm mắt lại, chờ đến trấn Cổ Kỳ, Viên Tử Uyên cũng cáo từ rời đi.

Hai người quay trở lại thôn Đào Nguyên, tin tức ngày hôm qua sớm đã truyền về, nhìn thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược vào thôn, rất nhiều người từ trong nhà chạy ra.

Đây chính là cử nhân lão gia, người bình thường không thể nhìn thấy.

Kỷ Đào bị đám đông vây quanh, có lẽ là bởi vì nàng là đại phu, người trong thôn quen thuộc với nàng hơn Lâm Thiên Dược rất nhiều, hơn nữa Lâm Thiên Dược tính tình lạnh lùng không dễ ở chung, bây giờ còn là cử nhân, đám người không dám làm càn.

Thể là mọi người mồm năm miệng mười cười hỏi Kỷ Đào: “Kỷ cô nương, là thật à?”

Trực tiếp hơn: “Kỷ cô nương hiện giờ là cử nhân phu nhân.”

Khó khăn lắm mới thoát khỏi nhóm người, vội vã trở về nhà.