Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn thấy bọn họ trở lại, Điền thị nhanh chóng cho bọn họ vào nhà, rất vui vẻ, nụ cười trên mặt không hề phai nhạt, hốc mắt rưng rưng, nhìn Lâm Thiên Dược, không khỏi nói: “Tốt, tốt lắm, ta đã có mặt mũi mà đi gặp cha con.”

Cả đời này, Điền thị dường như chỉ sống vì cha của Lâm Thiên Dược.

“Nương, ngài đừng nói vậy.” Kỷ Đào khuyên.

Điền thị gật đầu lia lịa, nhưng vẫn vui vẻ như cũ, cũng vui mừng giống như việc Lâm Thiên Dược thành thân vậy, nhìn Lâm Thiên Dược thỉnh thoảng rơi vài giọt nước mắt.

Kỷ Đào biết bà nhiều năm như vậy không dễ dàng, không phải vì thể chất mệt mỏi, mà là bởi vì áp lực tâm lý.

Sau khi trở về Kỷ gia, Kỷ Duy cũng rất cao hứng, cười nói: “Có muốn mời mọi người trong thôn đến chung vui hay không?”

Lâm Thiên Dược trầm ngâm, Kỷ Duy đầy phấn khởi: “Lúc trước người thi đỗ tú tài, nên mời những người trong thôn đến góp vui, cũng như phải mời đồng học của ngươi, đây là chuyện làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông, Ở mấy thân khác còn phải mở từ đường*. Nay còn là thi đỗ cử nhân, càng phải cho mọi người cùng nhau cao hứng mới đúng.”

*nhà thờ tổ tiên

Lời này là thật, Lâm Thiên Dược thi đỗ cử nhân, hẳn là nên mở tiệc chiêu đãi đồng học và lão sự của hắn.

Hà Nhiên đưa Cù Thiên và Ngô thị về nhà cũng là vì chuyện này. Mặc dù không phải tất cả người dân trong thôn Bách Hoa đều mang họ Hà, nhưng hầu hết họ đều thuộc dòng dõi tổ tiên, trăm năm trước cũng đều là thân thích. Lần này trở về chính là muốn mở từ đường để báo với tổ tông.

Chẳng trách lúc trước Hà Nhiên yên tâm để Ngô thị một mình ở nhà.

“Liền nghe cha.” Lâm Thiên Dược đáp lại.

Nhìn thấy thái độ của Lâm Thiên Dược vẫn như trước, Kỷ Duy càng cười sâu hơn, vung tay rồi cười lớn: “Không cần bạc của các ngươi, ta bỏ. Người có trách nhiệm mời đồng học và lão sư là được, những người trong làng này để ta đi nói.”

Liễu thị mang trà vào,trên mặt cũng đang mỉm cười, nhìn Lâm Thiên Dược chỗ nào chỗ nấy không thể hài lòng hơn.

Tiệc mừng dự kiến vào năm ngày sau.

Kỷ Duy và Liễu thị bắt đầu chuẩn bị, Điền thị cũng không coi mình là người ngoài, cũng không buồn rầu nữa, giờ bà dường như đã trút bỏ được những lo lắng đang đè nén trong lòng, tràn đầy phấn khởi hỗ trợ.

Hà Nhiên đến mời Lâm Thiên Dược vào ngày hôm sau, tiệc mừng của hắn sớm hơn một chút, theo lý là hắn không cần đích thân đến mời, nhưng quan hệ giữa Hà

Nhiên và Lâm Thiên Dược phá lệ đặc biệt.

Hai người đã từng cùng chung hoạn nạn, cùng nhau chép sách, cùng nhau gặm bánh bao ăn dưa chua. Đặc biệt thời điểm hắn tưởng chừng phải từ bỏ, vẫn là Kỷ

Đào cứu hắn trở về, sau đó còn tình cờ gặp được Cù Thiến. Hà Nhiên có thể lên cao trung, phần lớn là cũng là vì hắn có đại cứu tử*.

*anh rể

Hiện tại bọn họ coi như nở mày nở mặt, nếu không tiếp tục thi, ở tại chỗ này cũng coi như cả đời sống tốt.

Lâm Thiên Dược rất vui vì Hà Nhiên cẩn trọng như vậy, thật tình không biết bao nhiêu đồng học cuối cùng rời đi, thời gian dần trôi liền trở nên xa cách.

Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào đến thôn Bách Hoa vào ngày hôm sau.

Lần này còn náo nhiệt hơn cả lúc Hà Nhiên thành thân, trưởng trấn trấn Lưu

Nguyên tự mình tới của chúng mừng không nói, thậm chí còn có tri huyện sai nha lệ đến đưa lễ. Dùng đòn gánh nâng lên, buộc bằng dây hoa đỏ thẫm, hình thức tràn đầy vẻ vui mừng.

Còn có nhiều hộ gia đình giàu có ở huyện Đại Viễn đều tặng hồng bao.

Tri huyện còn gửi thiệp yêu cầu Hà Nhiên đến huyện Đại Viễn dự tiệc vào mười ngày sau.

Phần thiệp mời này không chỉ có Hà Nhiên, còn có cả Lâm Thiên Dược và Viên Tử Uyên, tuy là phó bảng nhưng tri huyện vẫn không bỏ quên hắn.

Viên Tử Uyên ở nhà Hà Nhiên hơn nửa tháng, mọi người cũng coi như quen biết nên mời hắn tới. Mọi người ở đây thì cứ cùng nhau gửi thiệp, không cần chạy tới chạy lui.

Cù Vĩ cùng Dư thị đưa hài tử tới, tươi cười giúp Hà Nhiên tiếp đón trưởng trấn và những người khác.

Sân nhỏ của Hà gia một mảnh vui mừng hớn hở, Hà Nhiên rất phấn khích, cho dù nhìn thấy đại bá mẫu của mình lấy nồi đựng thịt đồ ăn hắn cũng không thay đổi sắc mặt.

Hôm nay hắn làm gì còn như xưa, không còn nghèo khó, mấy nhà phú hộ ở trấn Lưu Nguyên còn đích thân đến chúc mừng hắn. Trong đó hồng bao đưa tới cũng không phải là con số nhỏ. Chỉ cần không tiêu xài hoang phí, nếu số bạc này dùng để sinh hoạt thì có thể khiến gia đình của hắn trôi qua rất sung túc.

“Mọi người ăn bao nhiêu tùy thích, không đủ vẫn còn nha, Cẩu nhi nhà ta bây giờ đã là cử nhân rồi, mọi người ăn nhiều vào.” Phụ nhân chua ngoa trước kia bây giờ lại ở đây lớn giọng đón tiếp.

Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ liếc nhau.

Ngô thị là chủ nhân chân chính còn chưa nói chuyện, bà ta lấy tự tin ở đâu mà ở chỗ này chào hỏi khách khứa, trước kia không tính, Ngô thị tính tình mềm yếu, nhưng mà hiện giờ Hà gia là nhà của Cù Thiến, bà ta vẫn y hệt như xưa, rõ ràng là không để Cù Thiến vào mắt, cũng như đối với Hà Nhiên.

Hà Nhiên không chỉ một lần tỏ ý không thích, bà ta vẫn tự coi mình là chủ nhà, đại khái trong thâm tâm bà ta cảm thấy dù có Hà Nhiên có ghét mình cũng không làm gì được bà ta.

Dưới tình cảnh như vậy, Hà Nhiên không tiện ra mặt, dù gì cũng là thân thích của mình, hôm nay khách khứa tới đông, nếu như hắn bùng nổ tại chỗ, rất nhiều người vây xem, cũng ảnh hưởng không tốt đến hắn.

Nếu như nói hắn đột nhiên phú quý liền không nhận người, nói thì dễ mà nghe thì khó.

“Vị đại thẩm này. Sau khi vài người nhìn nhau, Cù Vĩ mỉm cười bước lên.

Phụ nhân kìa vừa quay đầu lại liền thấy Cù Vĩ đang nhìn bà cười, ai ui một tiếng, đưa tay che ngực, như thể đang kinh ngạc trước dung mạo của Cù Vĩ, nở nụ cười, ánh mắt khôn khéo: “Hắn đại cữu tử, cần gì cứ nói thẳng. Nếu ta có thể làm được, nhất định giúp người hoàn thành.”