Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Thiên Dược bất động, cũng không lên tiếng, mặc cho Điền thị đẩy lại đây.

“Đây là Thiên Dược à?” Điền Du An vẻ mặt tươi cười, như thể hắn thực sự là đại cữu cữu ruột thịt của Lâm Thiên Dược, không hề có sự xa cách.

“Năm đó ta nhìn hắn, chỉ cao đến mức này.”

Điền Du Bình đưa tay ra so sánh vị trí của bắp chân, cười nói tiếp.

Điền thị gật gật đầu: “Trưởng thành.”

“Thiên Dược, mau gọi đi.” Điền thị quay đầu thúc giục.

Lâm Thiên Dược đột nhiên xoay người rời đi, chào hỏi những người đi qua, cười nói:

“Đa tạ mọi người hôm nay đã đến, ăn nhiều chút nhé.”

Chào hỏi hết một vòng, mọi người cũng quay lại ăn cơm, bỏ lại ba huynh muội Điền thị ở đằng sau.

Mọi chuyện đến đây, thái độ của Lâm Thiên Dược, Điền thì chỉ cảm thấy xấu hổ, bất quá có hai huynh đệ Điện gia ở đây, bà ấy vẫn vui vẻ như cũ, kéo Kỷ Đào bên cạnh đang chuẩn bị rời đi, cười nói: “Đây là nàng dâu của Thiên Dược.”

Lại quay sang nhìn Kỷ Đào, trong giọng nói mang theo khẩn cầu: “Đào nhi, nhanh gọi đi.”Mặc dù Kỷ Đào cảm thấy biểu lộ của Điền thị thật sự đáng thương, nhưng nàng càng không muốn làm phật ý Lâm Thiên Dược, rõ ràng Lâm Thiên Dược không muốn nhận hai cái người cữu cữu này. Nhìn hai người trung niên trước mặt tràn đầy mong đợi, Kỷ Đào cau mày nói: “Nương, người có phải nhận sai người hay không? Khi chúng ta thành thân, không có cữu cữu nào gửi tới ha lễ.”

“Đó là chúng ta không biết, nếu biết, nhất định sẽ gửi quà chúc mừng. Thiên Dược thi đỗ tú tài cũng không có nói với chúng ta, bằng không thì chúng ta đã đến từ lâu rồi.” Điền Du An chân thành nói với Kỷ Đào, như một lời giải thích.

Kỷ Đào gật đầu nhìn Điền thị: “Nương, nhiều khách quá, con vào bếp xem đồ ăn nhé.”

Nói xong xoay người rời đi, phớt lờ bọn họ.

Cù Thiến đi theo Kỷ Đào vào phòng, thầm nói: “Kia là cữu cữu của Lâm đại ca, sao hắn lại lãnh đạm như thế?”

Kỷ Đào từ xa nhìn thoáng qua huynh muội Điền thị ở cửa sân, thản nhiên nói: “Cữu cữu cái gì, Thiên Dược cũng không nhận ra, người nghĩ có một người cữu cữu như vậy sao?”

Cù Thiên nghe vậy ngẩn ngơ, lập tức phản ứng lại: “A, không có liên lạc?”

Nàng thực sự không thể hiểu nổi một người cữu cữu như vậy.

Bởi vì người biểu ca nhà cữu cữu học Quan học của nàng, đối nàng và Cù Vĩ chăm sóc khá nhiều, đây mới chỉ là biểu ca, còn chưa kể đến cữu cữu.

Kỷ Đào gật đầu: “Chuyện này rất phức tạp.”

Huynh đệ Điện gia cũng biết điều không tới làm phiền Lâm Thiên Dược, Điền thị tìm chỗ ngồi cho họ, bọn họ cũng không nhiều lời, chỉ cùng Điền thị ôn chuyện, cũng không chọc người ghét.

Một mảnh vui mừng, tiễn nhóm người trưởng trần rời đi, phụ nhân trong thôn đặc biệt ở lại dọn dẹp bát đũa, trong sân lộn xộn, Viên Tử Uyên mỉm cười cáo từ, lần này hắn cũng không mang Liễu Hương Hương đến, một mình đến.

Hà Nhiên và Cù Vĩ cũng cáo từ, họ phải vội vã về nhà, Lâm Thiên Dược vốn định giữ họ ở lại, nhìn qua huynh muội Điện thị vẫn đang ôn chuyện, đưa họ ra cửa, áy náy nói lời xin lỗi: “Chờ chúng ta hồi quận Phong An, đến lúc đó ta mời khách, mấy người chúng ta cùng nhau họp mặt thật tốt.”

Cù Vĩ gật đầu mỉm cười.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đưa họ lên xe bò của Ngu thúc, đứng ở lối vào thôn nhìn họ đi xa.

“Thiên Dược, còn... Cữu cữu của chàng thì sao?” Kỷ Đào không khỏi hỏi.

Theo ý nghĩ của Kỷ Đào, không cần phải nhận những người thân thích như vậy, nhưng rõ ràng Điền thị không nghĩ như vậy, bộ dáng bà ấy như sau một thời gian dài gặp lại người nhà, so với việc nhìn thấy Lâm Thiên Dược lâu không trở về nhà còn xúc động hơn.

“Ta không muốn quan tâm tới.” Lâm Thiên Dược nhẹ nói.

Kỷ Đào gật đầu: “Nhưng nương bà ấy rõ ràng muốn nhận gia đình này.”

“Bà nhận thì nhận, nguyện ý đi thì chính bà ấy đi, dù sao ta sẽ không đi.” Lâm Thiên Dược kéo Kỷ Đào quay người đi về trong làng.

Đây là lời nói lúc tức giận.

Thật là không ngờ Lâm Thiên Dược cũng có lúc ấu trĩ như vậy, Điền thị nhận bọn họ, Lâm Thiên Dược không chịu qua lại, liền sẽ có người nói hắn xem thường nhà cữu cữu.

“Đào nhi, mấy ngày nữa chúng ta sẽ trở về quận Phong An sau khi đi dự tiệc.” Lâm

Thiên Dược đương nhiên biết, nếu Điền thị nhận lại, có lẽ hắn không tránh khỏi, nên đơn giản là tránh đi.

Kỷ Đào gật gật đầu, nhìn con đường đất gập ghềnh, nàng thì thào: “Thiên Dược, chàng muốn đi kinh thành sao?”

Tháng 3 năm sau sẽ tổ chức thi hội, nếu muốn tham gia, đại khái phải bắt đầu chuẩn bị.

Lâm Thiên Dược chậm rãi đi tới, một lúc sau mới nói: “Nàng có muốn đi không?”

Kỷ Đào không trả lời, từ từ bước về nhà trong im lặng.

Vừa bước tới cửa đã thấy huynh muội Điền thị đang cười đùa trong sân, trong góc sân còn có Dương ma ma dẫn theo phụ nhân trong làng đi rửa chén dọn dẹp.

Kỷ Đào dứt khoát xoay người đi vào Kỷ gia, liếc mắt liền thấy Kỷ Duy đang dựa vào ghế dưới gốc cây: “Cha.”

Mắt Kỷ Duy nhắm hờ, khẽ ậm ừ: “Giải nguyên kia, bọn họ đi rồi?”

“Đi rồi, Ngu thúc đưa họ lên trấn trên.” Kỷ Đào bước đến ngồi xuống.

Kỷ Duy mở mắt ra, nhìn về phía đối diện, thở dài: “Huynh đệ Điện gia còn chưa đi?”

“Không có, vẫn đang ôn chuyện ở sân đối diện.” Kỷ Đào trầm giọng.

“Họ là những người thân ruột thịt, có nhận hay không, con đừng để ý” Kỷ Duy dặn dò.

“Nhưng mà, thưa cha, rõ ràng là họ đang nhắm vào Thiên Dược bây giờ là cử nhân nên mới tới, lúc trước Thiên Dược khó khăn như thế, còn không nhìn thấy bóng dáng bọn họ. Bây giờ thật là dễ... Chạy tới hái quả ngọt.”

Câu cuối cùng, giọng Kỷ Đào không nghe được.

Nàng chính là lòng dạ hẹp hòi, dựa vào cái gì Kỷ Duy hao tâm tổn trí phí sức giúp đỡ một phen, bây giờ Lâm Thiên Dược có chút thành tựu, những người đó lại bám vào.

Cái này cũng thôi đi, nâng cao giẫm thấp là chuyện thường tình, nhưng Điện thị lại cứ quan tâm bọn họ đến cùng.

Kỷ Đào cũng hiểu rõ Điền thị, huynh muội ruột thịt nhiều năm không liên lạc, khẳng định không dễ dàng dứt bỏ được.

Thật sự thân phận của bọn họ quá mức đặc biệt.

Kỷ Duy không nhịn được cười, mỉm cười nhìn Kỷ Đào lắc đầu: “Vậy thì có làm sao, ta bằng lòng tiêu bạc cho con, cam tâm tình nguyện, Thiên Dược không phải không có tính toán, trong lòng hắn rõ ràng là được.”