Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Câu nói của Kỷ Duy làm lòng Kỷ Đào ấm áp, nhưng lại càng thấy chua xót hơn.

Đối với Lâm Thiên Dược đều không đáng, đều là phụ mẫu, tại sao Điền thị chỉ nghĩ đến bản thân như vậy?

Đột nhiên có người tiến vào cửa.

Bởi vì hôm nay Lâm gia tổ chức tiệc, cửa Kỷ gia vẫn luôn không đóng, khách khứa trước lúc rời đi sẽ qua chào hỏi Kỷ Duy một chút.

Thôn Đào Nguyên kỳ thật còn xem là thuần phác, ngoại trừ tên vô lại đi thẳng vào nhà Lâm gia năm đó, đã ngần ấy năm không có xảy ra trộm cắp vặt, dù là đại bá mẫu của Hà Nhiên dựa vào quan hệ ương ngạnh lấy đồ của người khác cũng không có.

Kỷ Đào quay lại dò xét, thấy Điền thị mang theo hai người kia mỉm cười đi vào.

Trái tim Kỷ Đào lập tức chùng xuống. Nàng cảm thấy chắc chắn sắc mặt nàng không dễ nhìn, thậm chí không thể nở được một nụ cười.

Ba huynh muội Điền thị ngược lại tươi cười chào hỏi mọi người, Kỷ Đào chỉ sững sờ trong giây lát là họ đã đến gần rồi.

Điền Du Bình dẫn đầu mở miệng cười nhìn Kỷ Đào: “Đào nhi đúng không?”

Kỷ Đào không thèm nhìn hắn một cái, coi như không nghe thấy gì, cầm ấm trà rót cho Kỷ Duy một tách trà.

“Nhà mẹ đẻ người gần, nhấc chân liền tới, xem ra nữ nhi trong nhà gả gần vẫn tốt hơn. Giả đến gần, thời điểm phụ mẫu nhớ mong cũng dễ dàng, cũng có thể chăm lo cho nhà mẹ đẻ.” Điền Du Bình liếc nhìn xung quanh sân nhà Kỷ gia, mặt đầy tươi cười.

Lời này khiến trong lòng Kỷ Đào cảm thấy khó chịu.

Có lẽ vì là nàng là độc nữ, rất nhạy cảm với những loại lời này.

Hiện tại Kỷ Duy và Liễu thị vẫn còn trẻ, sức khỏe cũng tốt. Kỷ Duy hơn 50, Liễu thị chưa đến năm mươi, mối quan hệ giữa hai người rất tốt, Kỷ Đào còn có thể yên tâm để họ ở nhà một mình, sau này đợi bọn họ lớn tuổi, Kỷ Đào chắc chắn phải ở một bên chăm sóc họ cho đến cuối đời.

Một là vì lòng hiếu thuận của nữ nhi, hai là nàng không thể không có lương tâm, Kỷ

Duy và Liễu thị coi nàng như trận như bảo, dù đã gả cho người ta, bọn họ vẫn là người nhà suốt đời.

Nhưng chăm lo cho nhà mẹ đẻ là cái gì, cho đến bây giờ chỉ có Kỷ Duy và Liễu thị là cho không, chưa kể những khoản bạc Kỷ Duy đã cho trước kia, chẳng hạn như tiệc mừng lần này, bao gồm bàn tiệc hay mời người trong thôn đến giúp đỡ, hoàn toàn đều là Kỷ Duy và Liễu thị một mình ôm lấy mọi việc, mọi người sẵn lòng giúp đỡ, cũng là vì nhìn vào thân phận cử nhân của Lâm Thiên Dược và mặt mũi của Kỷ Duy và Liễu thị, nếu họ thực sự không có những điều này, để Điền thị đi mời, sợ là không ai để ý tới bà.

Đương nhiên, không thể nói Điền thị không quan tâm, bà ấy cũng có hỗ trợ.

Nhưng Kỷ Duy không nhắc đến, tất nhiên Điền thị cũng không nhắc đến.

Kỷ Duy thấy Kỷ Đào bí mật trợn mắt, trùng nàng một chút, ngước mắt lên cười:

“Ngồi đi.”

Điền thị quen cửa quen nẻo ở Kỷ gia, dời ghế qua cho hai người họ ngồi xuống.

Kỷ Đào lạnh lùng nhìn, không bước tới giúp đỡ, Điền thị càng như thế, Kỷ Đào cũng hiểu rằng huynh muội người ta nhiều năm không gặp, nhưng trong lòng lại càng không vui.

“Đào nhi à, bị ta và nương của nàng chiều hư, tính tình không tốt lắm, thích được cưng chiều.” Kỷ Duy nhấp một ngụm trà, mỉm cười.

“Đi, dâng trà cho khách.” Kỷ Duy phân phó.

Nghe thấy là khách, Kỷ Đào nở nụ cười trên môi, trong lòng nhẹ nhõm hơn, cầm ấm trà đi vào bếp.

Phải biết, những người trong làng đến cửa, Kỷ Duy cũng nói rằng họ là khách.

Mấy người bên ngoài tán gẫu cười nói, cũng không lộ ra vẻ không vui. Nhưng Kỷ Đào biết, tất cả mọi người chỉ đang thể hiện ngoài mặt thôi.

Lâm Thiên Dược không biết chạy đi đâu rồi? Thế mà để Điền thị đưa người đến đây.

Kỷ Đào bưng nước trà ra ngoài, rót cho mỗi người một chén, Điền Du Bình nâng chung trà lên: “Vẫn là Đào nhi hiếu thuận, lập gia đình rồi vẫn về nhà mẹ đẻ giúp đỡ.”

Lại quay qua nhìn Điền thị, cười nói: “Xuân Lan, ngươi nhìn ngươi xem, nhiều năm không trở về, huynh muội chúng ta chắc là có hơi lạ lẫm đi.”

Nụ cười trên mặt Điền thị đông cúng lại: “Ta...”

Kỷ Đào nhìn thấy thì trong lòng càng thấy Điền thị yếu mềm, nàng cười nói tiếp:

“Lúc trước ta hỏi qua Thiên Dược, làm gì có cữu gia nào? Rốt cuộc thì chúng ta thành thân không thấy họ hàng thân thích Lâm gia tới chúc mừng, cho nên chuyện này vẫn là có chút kỳ quái.”

Huynh muội Điền thị đều đảo mắt nhìn Kỷ Đào, Kỷ Đào tiếp tục rót trà: “Thiên Dược nói, có cữu cữu có dì, chỉ là không có liên hệ, bởi vì sau khi cha sinh bệnh, nương về nhà ngoại cầu cứu, lại bị từ chối ở ngoài cửa. Kể từ đó về sau, tương lai cứ trôi qua như vậy.”

Tươi cười trên mặt của cả ba đều không nhịn được nữa rồi, từ lúc gặp nhau, mấy người không nhắc đến quá khứ mà chỉ nhặt những chuyện tốt đẹp ra nói, lần này Kỷ Đào đã hoàn toàn xé bỏ vẻ ngoài tốt đẹp.