Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào không quan tâm đến họ, nếu đã mặt dày mày dạn bám dính, đương nhiên phải chịu: “Ta là vãn bối, có gì không đúng thì xin hãy thông cảm cho ta. Dù có ân oán gì đi chăng nữa, nếu thật sự là người một nhà, loại chuyện lớn như cháu trai thành thân, cả đời chỉ xảy ra một lần thôi, dù thế nào đi nữa cũng phải xuất hiện, ta với Thiên Dược thành thân rồi, không thấy được các người, tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Cho nên mới vừa rồi ta mới không nhận ra được hai vị cữu cữu...”

Lời này của Kỷ Đào nói rất đúng, mối quan hệ giữa Liễu thị với nhà mẹ đẻ căng thẳng như vậy, thời điểm nàng thành thân nhưng là đại Hà thị còn tự mình lại đây một chuyển.

“Chỗ thất lễ, tha thứ nhiều hơn.”

Vừa nói xong, Kỷ Đào nhíu mày nhìn Điền thị: “Nương, con nhớ Thiên Dược đã nói, một người cữu cữu một người dì.”

Kỷ Đào đảo mắt nhìn Điền Du Bình, Lâm Thiên Dược đúng là có nói chỉ có một đại cữu cữu, vậy cái người tiểu cữu cữu này đến từ đâu xuất hiện?

Điền thị lần đầu bị Kỷ Đào nhắc về chuyện cũ, trong lòng cảm thấy buồn bã, nghe vậy liền nhìn về phía Điền Du Bình: “Hắn là anh họ trong nhà nhị thúc của ta, các con cũng phải gọi là cữu cữu.”

Kỷ Đào hiểu rõ, giống như nàng và Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên, sau này con của bọn họ cũng sẽ gọi nàng là dì, nhưng đây lại là cách một tầng, sao có thể thân thiết như vậy?

“Con dâu của ngươi, miệng lưỡi lưu loát, ngày thường ngươi phải có kỷ luật thật tốt.”

Điền Du An từ lúc bước vào vẫn chưa nói chuyện, quay sang Điền thị nghiêm túc nói.

Nghe đến đây, bầu không khí trở nên ngưng trọng.

Nụ cười trên mặt Kỷ Duy bị dập tắt, đang định mở miệng thì Kỷ Đào vội vàng vươn tay đè lại cánh tay Kỷ Duy trên bàn, thản nhiên nói: “Làm sao? Hôm nay tới cửa là muốn dạy mẹ chồng của ta làm thế nào để răn dạy đứa con dâu lưu loát này à?”

Điền Du An liếc nhìn Kỷ Duy, thản nhiên nói: “Không phải răn dạy, là do ngươi rõ ràng không đúng, khoa tay múa chân vào mặt họ hàng nhà mẹ chồng, nơi nào xứng làm con dâu? Nếu là chúng ta lúc đó, các vị trưởng bối đều ở đó, làm gì có phần cho người nói chuyện, đuổi ngươi về nhà mẹ đẻ đã là nhẹ rồi.”

Lời này của hắn quả thực không sai, nếu bọn họ thực sự là cữu cữu thường xuyên liên lạc của Lâm Thiên Dược, những lời này của Kỷ Đào xác thực khó nghe, đáng lẽ không nên nói.

Họ cũng không phải là thân thích đúng đắn, hơn nữa Điền Du Bình từ lúc vào cửa, câu nào câu nấy đều ám chỉ Kỷ Đào chăm sóc tốt nhà mẹ đẻ, trở về nhà mẹ đẻ quá mức thường xuyên.

Đương nhiên, nhà bình thường không ai chấp nhận được tình huống này, nhưng khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược thành thân đã bàn xong, đồng ý chăm sóc cho phu thê Kỷ Duy, vả lại Kỷ Đào nhiều năm ở đi vắng, một năm cũng khó để trở về, bất quá là mấy ngày nay ở nhà nên mới về thường xuyên, rơi vào trong miệng bọn họ, ngược lại thành Kỷ Đào không đúng.

Kỷ Đào có chút tức giận, dưới tình huống như thế, tốt nhất phải là Lâm Thiên Dược ra mặt, lại không biết chạy đi nơi nào rồi.

“Đại ca, không phải đâu.” Điền thị thấy Kỷ Đào và Kỷ Duy mặt đều lạnh, huynh đệ Điền gia ở đằng kia cũng không khó coi, bà lập tức gấp gáp, không nghĩ tới đưa huynh đệ Điền gia nhận thân thích, ai biết sự tình lại thành thế này, sốt ruột đến mức đỏ cả mắt.

Cục diện nhất thời cứng đờ, không ai để ý đến Điền thị.

Trong bầu không khí giương cung bạt kiếm, Kỷ Duy lên tiếng, ông đặt tách trà xuống, nhẹ nói: “Các người là cữu cữu của Thiên Dược, theo lý là có thể dạy dỗ thê tử của hắn, chỉ là Đào nhi từ nhỏ được ta nuông chiều, nhà ta chỉ có một khuê nữ, không nỡ đánh mắng, cho nên tự nhiên cũng không thể để người ngoài không liên quan chỉ trích nàng.”

“Người ngoài không liên quan?” Điền Du An không khỏi chế nhạo: “Chỉ cần ta vẫn là cữu cữu của Thiên Dược, liền có đủ tư cách dạy dỗ thê tử của hắn.”

Lại nhìn Kỷ Duy, thở dài nói: “Lão ca, không phải ta nói, khuê nữ không phải cưng chiều như thế, ngươi như vậy là hại nàng đó!”

Một bộ dạng ý vị thâm trường mà nói.

Đây là, đến giảng dạy cho Kỷ Duy rồi?

Nói nàng thì có thể, Kỷ Duy trêu ai ghẹo ai, chọc đến người tới cửa dạy dỗ à?

Kỷ Đào tự đáy lòng bùng lên lửa giận, áp lực không kìm được, trong nháy mắt nàng thật sự muốn bất chấp đuổi những người này ra ngoài.

Mười mấy năm qua, nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn, nhưng nàng chưa bao giờ tùy hứng, hiểu chuyện lễ phép, là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn, Kỷ Duy và Liễu thị cũng càng yên tâm nuông chiều nàng hơn, cũng để nàng tùy ý.

Nhưng lần này, nàng vừa muốn tùy hứng một lần, không muốn đè nén lửa giận trong lòng, sắc bén nói: “Ra ngoài.”