Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thậm chí ở một góc mà Kỷ Đào không biết, căn bản cũng không dừng lại con số hai năm, thỉnh thoảng Lâm Thiên Dược hồi tưởng, hắn nhung nhớ Kỷ Đào bao lâu rồi, ngay cả chính hắn cũng không biết.

Dường như trong trí nhớ, chỉ biết Kỷ Đào ở trong lòng hắn rất đặc biệt, chỉ cần nghĩ đến việc nàng gả chồng, được một nam nhân khác săn sóc, trong lòng hắn liền cảm thấy trái tim đau nhói tê liệt, hô hấp cũng không xong.

Nhất định phải cưới về nhà.

Vốn cho rằng sau khi cưới về sẽ chân tình đối với nàng thật tốt, đời này liền có thể an ổn.

Bây giờ mới biết được, cái cô nương này còn có thể dứt áo rời đi bất cứ lúc nào, cho dù đó là hòa ly, điều mà nữ tử thời nay tránh còn không kịp, thế mà nàng nói ra khỏi miệng như lẽ đương nhiên. Nàng tựa như một cơn gió, bất kể cố gắng thế nào vẫn không thể bắt được ở trong lòng bàn tay.

Nghe vậy, trong lòng Kỷ Đào lại tức giận, đột nhiên đứng lên, Lâm Thiên Dược hoảng hốt ngẩng đầu lên, chỉ thấy vẻ mặt nàng ngưng trọng: “Chàng nói kiểu này, ngược lại thành lỗi của ta, không nên tùy tiện nói ra hòa ly sao?”

Ngón tay nàng chỉ về phía đối diện, nhanh chóng nói: “Ta tự nhận ta đối với chàng, với nương của chàng là hết lòng hết dạ, bà ấy có đối với ta như thế không? Còn chàng... Kỷ Đào ta là ai, chàng không biết sao? Tình hình hôm nay là ta sai ư? Chàng mở miệng đổi trắng thay đen, môi trên chạm môi dưới*, bây giờ thành ta sai?”

*mô tả lời nói tùy tiện vô trách nhiệm, nói sai sự thật

Sắc mặt của Kỷ Đào quá nghiêm túc, trong mắt không có chút dịu dàng khiến Lâm Thiên Dược hoàn toàn hoảng sợ.

Mấy ngày trước mặc dù Kỷ Đào giận hắn nhưng sẽ không khiến hắn hoảng hốt, hai năm sớm chiều ở chung, kỳ thật là biết đối phương có thực sự tức giận hay không.

“Đào nhi, nàng đừng như vậy.” Lâm Thiên Dược hấp tấp đứng dậy, đưa tay nắm lấy ngón tay đang chỉ vào đối diện của nàng.

Kỷ Đào thu tay lại, Lâm Thiên Dược nắm vào khoảng không, bàn tay trống rỗng, trái tim hắn tựa hồ cũng rỗng theo, lập tức một cơn đau dày đặc từ đáy lòng truyền đến, như mũi kim đâm xuyên qua.

Nhìn Kỷ Đào trước mặt, giờ phút này chỉ cảm thấy nàng đang ở rất xa, loại xa mà dù có vắt kiệt sức lực cả đời cũng không cách nào chạm tới.

Lâm Thiên Dược không quan tâm đến điều này, muốn tiến lên ôm lấy nàng, Kỷ Đào xoay cơ thể, quay ra cửa lớn, đưa lưng về phía hắn.

“Mệnh lệnh của phụ mẫu phải không?” Lâm Thiên Dược cười chế nhạo.

Kỷ Đào nghe giọng nói hắn bị ai, trái tim từng chút từng chút chùng xuống, tay chân dần dần lạnh lẽo, gần như chết lặng.

Lâm Thiên Dược nhìn bóng lưng Kỷ Đào, bờ vai gầy thẳng tắp, thà gãy chứ không cong*, bướng bỉnh như tính tình của nàng, hắn đột nhiên nhấc chân mà đi về phía cửa.

*có nghĩa như thà hy sinh chứ quyết không đầu hàng.

Kỷ Đào nhìn hắn nhanh chân đi ra cửa, chưa từng quay đầu nhìn nàng một cái, bóng dáng kiên định.

Nhìn hẳn đưa tay mở cửa, đôi mắt Kỷ Đào dần nhòe đi, khi vạt áo xanh đen biến mất ở cửa, nước mắt Kỷ Đào theo đó cũng rơi xuống đất, nàng muốn hé miệng khóc thành tiếng, lại cố kỵ Kỷ Duy và Liễu thị ở trong phòng, nỗ lực đè nén tiếng khóc đã đến bên miệng.

Nước mắt lại ngăn không được rơi xuống, từng giọt rơi trên mặt đất, loang ra thành từng chấm tròn.

Thở vài nhịp, Kỷ Đào hít một hơi thật sâu, chua xót trong mắt cũng vơi đi, nàng giơ tay hung hãng lau mặt, như muốn xóa sạch nỗi đau và quá khứ trong lòng.

Chẳng qua chỉ là một nam nhân mà thôi.

Nhưng đúng lúc này, Dương ma ma bước vào, thì ra bà ấy theo lời Liễu thị đi đưa điểm tâm mới vừa trở về. Thấy Kỷ Đào đang đứng trong sân nhìn ra cửa với đôi mắt đỏ hoe, bà đứng chốc lát rồi bước tới, nhỏ giọng nói: “Mới nãy ở đối diện, Lâm phu nhân kêu bọn họ đi đi, chẳng qua nói nhăng nói cuội không chịu đi.”

Kỷ Đào thản nhiên nói: “Ma ma đi sớm quá, lãng phí điểm tâm.”

Theo ý Kỷ Đào, điểm tâm này cho dù có ném đi cũng không cho những người đó ăn.

Bất quá nàng cũng biết Liễu thị đưa điểm tâm là để thông báo cho họ biết thân phận chủ nhân của Kỷ Đào.

Nhưng hiện tại thì không cần.

Dương ma ma không nói gì.

Nói xong, Kỷ Đào cảm thấy khá hơn rất nhiều, quay lại bàn ngồi xuống, Liễu thị lúc này từ trong nhà đi ra, ngồi đối diện Kỷ Đào, nhìn vào hốc mắt đỏ ửng của nàng, thở dài một hơi: “Đào nhi, làm sao các con lại cãi nhau? Chúng ta vốn dĩ để hai con thương lượng nghĩ cách làm mẹ chồng con từ bỏ nhà mẹ đẻ của bà ấy, chuyện này nương và cha xen vào không tốt, cũng không thích hợp để nghe.”

Kỷ Đào giật giật khóe miệng: “Không cần, phiền phức như thế làm gì, chúng ta sau này không cần xen vào chuyện của nhà bọn họ.”

Thấy Liễu thị ngạc nhiên nhìn mình, Kỷ Đào bưng trà lạnh trên bàn, uống một hơi cạn sạch rồi “cạch” bỏ cốc xuống, động tác gọn gàng linh hoạt, giương mắt nhìn về phía Liễu thị, nghiêm túc nói: “Người ta trở về nghe mệnh lệnh của phụ mẫu, chúng ta chờ thư hòa ly thôi.”