Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Làm sao có thể?” Liễu thị kêu lên.
Kỷ Đào giễu cợt: “Tại sao lại không thể, đó chính là mẹ ruột của hắn.”
Trong nháy mắt, Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy vô cùng mỏi mệt, đứng dậy nói:
“Nương, đừng quản đối diện, từ nay về sau cứ coi là hàng xóm bình thường, nước sông không phạm nước giếng, để bọn họ tự sinh tự diệt đi.”
Không đợi Liễu thị lên tiếng chất vấn, Kỷ Đào lại nói: “Con buồn ngủ quá, trở về ngủ một lát.”
Kỷ Đào thật sự đi về ngủ, nằm trên giường cho rằng không ngủ được, đáy lòng vô cùng khó chịu, ai ngờ một lúc sau, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt nặng trĩu, nàng chìm vào giấc ngủ sâu.
Lâm Thiên Dược xụ mặt bước vào sân Lâm gia, mấy người kia vẫn đang nói chuyện dưới gốc đại thụ, thấy hắn tiến vào, cô nương mười lăm mười sáu tuổi cúi đầu xấu hổ.
Điền Du An mỉm cười nhìn Lâm Thiên Dược.
Điền thị thấy hắn đi vào, vẻ mặt rạng rỡ: “Thiên Dược, con về rồi, tới gọi người đi.”
Lâm Thiên Dược lành lạnh nhìn bà, chưa bao giờ thấy xa lạ như lúc này.
Trong lòng Điền thị không biết sao có hơi hoảng hốt, vội nói: “Cữu cữu chờ con trở về chào hỏi liền phải rời đi.”
Coi như giải thích.
Lâm Thiên Dược không hề nhìn bà, cất bước đi vào trong nhà, đóng cửa “rầm” một tiếng.
Điền thị cười gượng giải thích: “Đứa nhỏ Thiên Dược này, bình thường không như vậy.”
Sắc mặt cô nương kia một mảnh tái nhợt.
Kể từ lúc vào nhà, Lâm Thiên Dược từ đầu đến cuối đều không nhìn nàng, phảng phất như trong sân không có người này, tất cả mong đợi ban đầu đều trở nên vô ích.
“Đại bá, đại bá mẫu, cha, chúng ta về nhà đi.” Đôi mắt cô nương đỏ bừng.
Điền Du An cau mày nhìn về phía Điền thị: “Thiên Dược là người ăn học, sao có thể vô lễ như thế?”
Tuy nhiên, Lâm Thiên Dược lại rất nhanh từ trong nhà đi ra, cầm một tay nải to, không hề tương xứng với cách ăn mặc trên người hắn, đám người trong sân đều kinh ngạc nhìn hắn mắt nhìn thẳng từ dưới mái hiện xuyên qua sân đi ra cổng lớn.
Nhìn thấy hấn định mở cửa đi ra ngoài, Điền thị cuối cùng cũng có phản ứng, nhào tới khóc ròng: “Thiên Dược, con muốn đi đâu?”
Lâm Thiên Dược tránh né bà, bình tĩnh nói: “Nương, ngày sau mỗi tháng con sẽ gửi về một ít tiền bạc, lúc trước người sống như thế nào, sau này vẫn sống như thế đi, cứ coi như từ nhỏ con vì bệnh mà đã chết.”
“Làm sao có thể?” Điền thị đưa tay nắm lấy tay nải của hắn không buông.
“Nương, ngài chỉ thích hợp sống một mình, mãi mãi cứ làm theo ý của ngài.”
Lâm Thiên Dược vươn tay kéo tay bà ra.
Điền thị cố gắng nắm lấy, nhưng vẫn không thể sánh được với quyết tâm của Lâm Thiên Dược, bà dùng sức đến mức đốt ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng mảnh vải trong lòng bàn tay vẫn ngày càng ít đi.
Lâm Thiên Dược kéo tay bà ấy ra, xoay người ra cửa, Điền thị rơm rớm nước mắt nhìn hắn bước vào cửa Kỷ gia mà không ngoảnh lại.
Hai người xích mích ở cửa rơi vào tầm mắt của mấy người trong sân, Điển Du An lạnh lùng nói: “Thiên Dược đã bị nữ nhân kia mê hoặc rồi, ngay cả nương còn không cần, đây là muốn làm gì? Muốn đến cửa làm con rể sao?”
Lại nhìn Điền thị, trách cứ: “Hồi đó ngươi không nên để hắn cưới Đào nhi kia, nữ nhi độc nhất dễ cưới như vậy, đây không phải là một mình nàng gả, mà là mang theo phụ mẫu gả chồng.”
Điền thị không rảnh lo việc này, chỉ ngồi xổm trên mặt đất khóc không thành tiếng.
Âm thanh từ phía sau truyền đến khiến ánh mắt của Lâm Thiên Dược lạnh hơn, hiện tại hẳn không muốn so đo với những người này...
Đẩy cửa sân ra, vốn tưởng rằng Kỷ Đào vẫn còn ở trong sân giờ đã không còn bóng dáng, chỉ có Liễu thị và Dương ma ma đang ngồi dưới tàng cây.
Kỷ Duy chắp tay sau lưng ung dung từ trong nhà đi ra.
Nhìn thấy Lâm Thiên Dược cầm theo tay nải lớn đi đến, Liễu thị bất ngờ, tất nhiên bà sẽ không tin chuyện Kỷ Đào nói hòa ly, Lâm Thiên Dược đối xử với Kỷ Đào thế nào, bà đều để trong mắt, thậm chí cả Điền thị cũng không đủ thuyết phục Lâm Thiên Dược.
“Thiên Dược, con đây là...”
Lâm Thiên Dược mang tay nải đến cái bàn trước mặt Liễu thị, xốc vạt áo quỳ xuống với Kỷ Duy đang chậm rãi đi tới.
Liễu thị đứng lên, Kỷ Duy nhướng mày ngạc nhiên: “Con làm gì vậy?”
“Cha, sau này con sẽ là nhi tử của cha.” Lâm Thiên Dược trịnh trọng nói.
“Ta không muốn.” Kỷ Duy thản nhiên đáp.
Có cháu trai đích tôn là đủ rồi, muốn nhi tử khác họ để làm cái chi?
Khi Kỷ Đào tỉnh dậy, bên ngoài trời đã sập tối, nàng cảm thấy mắt hơi khó chịu, dụi dụi, đứng dậy đến trước bàn trang điểm, nhìn người có mí mắt sưng vù trong gương, thở dài.
Ngoài cửa tựa hồ rất náo nhiệt, Kỷ Đào nghe thấy tiếng động, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy Kỷ Duy và Liễu thị đều ở trong sân mặt đầy tươi cười, đối diện bọn họ là... Lâm Thiên Dược.