Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đào nhi, đi ngủ sớm một chút.” Giọng nói dịu dàng của Lâm Thiên Dược truyền đến.

Kỷ Đào phớt lờ.

Màn đêm dần dần chìm sâu, ánh nến trong phòng Kỷ Đào vẫn chưa tắt, tiếng gõ cửa lại vang lên: “Đào nhị, đã đến giờ ngủ rồi.”

Kỷ Đào vẫn phớt lờ.

Tiếng gõ cửa một mực tiếp tục, Kỷ Đào mất kiên nhẫn, đứng dậy thổi tắt nến.

Căn phòng một mảnh tối om.

Tiếng bước chân ngoài phòng dần xa, Kỷ Đào đứng trong bóng tối một lúc lâu mới trèo lên giường.

Cả một đêm nằm mơ, khi Kỷ Đào tỉnh dậy thì trời đã hùng sáng, nàng cảm thấy chóng mặt choáng váng, lim dim một hồi liền đứng dậy mặc quần áo, vừa mở cửa đã thấy Lâm Thiên Dược đang dựa vào tường ngủ gà ngủ gật.

“Chàng không đi ngủ, ở chỗ này làm gì?” Kỷ Đào nhìn hắn từ trên xuống dưới.

Lâm Thiên Dược dựa lưng vào tường, cười nhẹ: “Ta không có ở chỗ này, vừa nãy mới đi nấu cháo, ngày hôm qua nàng nói muốn vào rừng một lúc, ta dậy sớm nấu một chút cháo cho nàng uống rồi đi, nàng đã từng nói, uống cháo bồi bổ dạ dày.”

Kỷ Đào nhìn người bưng cháo trước mặt đang dè dặt mỉm cười.

“Sao chàng phải thành thế này?” Kỷ Đào thở dài, đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay Lâm Thiên Dược, nhất thời lạnh lẽo.

Kỷ Đào cau mày: “Chàng canh cửa bao lâu rồi?”

“Không phải, lúc nãy ta dậy sớm, sợ nàng không biết ta nấu cháo. Làm phiền nàng ngủ thì không tốt.

Hắn nói lảm nha lảm nhảm, trái tim Kỷ Đào dần mềm nhũn.

Lâm Thiên Dược đặt cháo lên bàn ngoài sân, xoay người nhìn Kỷ Đào rửa mặt, đưa tay đổ nước cho nàng.

Kỷ Đào buộc chặt cổ tay áo, cầm rổ, vào bếp gói mấy cái bánh bao hấp, cất giọng báo với Liễu thị, mới mở cửa: “Đừng đi theo ta.”

Kỷ Đào đi hết một đoạn đường, lúc nhìn lại quả nhiên Lâm Thiên Dược không đi theo.

Nàng một thân một mình đi lên núi, hiện tại có rất ít người vào rừng, có vẻ như không có ai đến săn kể từ khi huynh đệ Dương Đại Thành rời đi.

Bụi gai bên đường mọc thành cụm, cũng may Kỷ Đào mang theo một con dao rựa, gặp phải cây cỏ mọc um tùm liền chém hai nhát, nhưng thật sự cây cối trên đường mọc quá cao, di chưa được bao xa, chặt mấy nhánh cây lớn mà trán Kỷ Đào từ từ đổ mồ hôi, nàng đưa tay ra lau, nhìn con đường mòn dày đặc phía trước, suy nghĩ về việc có nên dẹp đường về nhà hay không.

Đột nhiên, một bàn tay thon dài từ phía sau vươn tới, khớp xương rõ ràng, không nói lời nào cầm lấy con dao của Kỷ Đào, mùi mực thơm quen thuộc ập tới, thần kinh căng thẳng của Kỷ Đào chợt thả lỏng, giọng nói êm đềm réo rắt vang lên: “Để ta làm.”

Kỷ Đào quay lại nhìn thấy Lâm Thiên Dược không biết khi nào đi theo sau nàng, ngạc nhiên nói: “Sao chàng lại tới đây, tới khi nào vậy?”

Thật ra ngày thường Lâm Thiên Dược không có phản bác lời của Kỷ Đào, thời điểm bằng mặt không bằng lòng như thế lại có rất ít.

“Ta không yên tâm. Bây giờ trong rừng đã lâu không có ai săn thú, trong đó hẳn là cái gì cũng có, nàng có lợi hại đến đâu đi chăng nữa, cũng chỉ là một nữ tử.”

Lâm Thiên Dược vòng qua nàng, cầm dao trên tay đi về phía trước, vừa nói vừa chặt hai cành cây gai bên đường.

Trong rừng vắng lặng, ngoài tiếng sột soạt đốn cây thì là giọng nói nhu hòa của Lâm

Thiên Dược. Kỷ Đào mím môi một cái, ngồi xổm xuống hái hai phiến lá cây bóng loáng, nhổ tận gốc, bỏ vào rổ, Lâm Thiên Dược ở đằng trước cũng ngắt hai gốc đưa qua.

Kỷ Đào thuận tay bỏ vào, tựa hồ hai người đã quá quen thuộc, phối hợp nhuần nhuyễn, Lâm Thiên Dược nhìn động tác thành thạo của nàng, điềm đạm nói: “Đào nhi, sau này đừng nói đến chuyện hòa ly nữa, có được không?”

Nghe vậy, Kỷ Đào dừng lại động tác, ngước mắt nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng của

Lâm Thiên Dược, trong lòng Kỷ Đào lại mềm ra, nghiêm túc nói: “Ta không nên tùy tiện nói lời này, nhưng nương của chàng... làm ta cảm thấy mọi việc mình làm dường như cũng vô ích, dù có trả giá bao nhiêu thì bà ấy cũng coi như nhẹ nhàng thoáng qua. Ta sợ sau này chàng cũng sẽ như thế này, vậy không bằng bây giờ ta giải thoát rời đi, ít nhất, ta nghĩ nếu bây giờ rời đi, đối với ta hay chàng đều tốt.”

“Ta sẽ không.” Mắt Lâm Thiên Dược chỉ nhìn nàng.

Kỷ Đào cụp mắt xuống: “Nhưng nương của chàng sẽ! Ta trả giá nhiều như vậy, không mong bà nhớ rõ. Nhưng bà ấy chưa bao giờ nghĩ cho ta. Lúc đầu cữu cữu của chàng đến, đưa bọn họ tới nhà ta vốn đã là không thích hợp. Huống chi cữu cữu của chàng mở miệng liền chỉ trích ta làm không tốt.”

Lâm Thiên Dược im lặng lắng nghe, hắn biết, Kỷ Đào nguyện ý nói ra điều này, xem như thái độ đã dịu xuống rồi.

“Chỉ trích ta cũng thế, nếu chàng nhận hẳn, hắn vẫn là trưởng bối, nếu trưởng bối chỉ trích, dù ta không nguyện ý cũng phải nghe.”