Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ta sẽ không nhận hắn.” Lâm Thiên Dược nhanh chóng trả lời, bày tỏ thái độ.

Hắn đương nhiên biết nguyên nhân lớn nhất dẫn đến cuộc cãi vã của hai người chính là một nhà của Điền Du An, nếu có thể quay đầu lại, hôm đó nhất định sẽ vào Kỷ gia cùng với Kỷ Đào, nhất quyết không đi vào nhà, sơ sẩy một chút liền thành ra như giờ.

Kỷ Đào gật đầu: “Hắn nói ta có thể, nhưng không thể nói cha ta, dù là bất kỳ ai. Hơn nữa, hắn mở miệng liền chê trách ta gia giáo không tốt. Cái này không phải ý nói cha ta không dạy dỗ con cái sao? Ta tuyệt đối không chấp nhận.”

Lâm Thiên Dược đưa tay cầm lấy rổ trong tay Kỷ Đào, nói: “Hắn là người ngoài, không cần chấp nhặt với hắn.”

Lời này Kỷ Đào tán thành, nàng gật đầu nói tiếp: “Ta cũng không thể chấp nhận được nương của chàng, ta tự nhận hai năm này xem bà ấy như người nhà, từ cơm ăn áo mặc nương ta có thì bà ấy cũng có. Vả lại Dương ma ma không có hầu hạ phụ mẫu của ta mà đặc biệt đi hầu hạ bà ấy, nói chuyện để bà ấy đỡ buồn chán, ta thực sự không thể tưởng tượng được từ đầu đến cuối, bà ấy mặc nhiên kêu ta xin lỗi cữu cữu của chàng.”

Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng.

Kỷ Đào hơi giãy giụa, không tránh được nên cũng tùy hắn, vừa rồi nàng nói có điểm quá đáng, lại kích động một chút, hít thở sâu hai hơi, đè nén sự ngột ngạt xuống, giọng nói nhẹ lại: “Nhìn bọn họ là biết không có lòng tốt, còn muốn nhét thiếp thất cho chàng, nương chàng hẳn là không ngốc đến mức nhìn không ra, nhưng bà hết lần này tới lần khác cho họ vào nhà, khiến ta không thể không nghĩ nhiều, có phải bà ấy không có suy nghĩ về việc chúng ta không có con nối dõi đúng không.”

“Hoặc là, bà ấy không hài lòng nếu để trưởng tử họ Kỷ.”

Lâm Thiên Dược nhìn hàng mi dài của nàng quạt quạt, trong lòng đau thấu, chỉ nói:

“Đào nhi, nàng không cần để ý bà ấy, nàng chỉ nhìn ta thôi, ta sẽ không như bà ấy.”

Kỷ Đào thở dài: “Bà ấy là nương của chàng, nếu bà cứ một mực như thế, hai chúng ta trải qua cũng không tốt đẹp.”

“Chuyện phát sinh như mấy hôm nay, đều là do bà ấy, bà ấy cũng không cảm thấy mình sai chút nào.”

Lâm Thiên Dược muốn nói thêm nhưng Kỷ Đào đã nói tiếp: “Đêm qua ta suy nghĩ rất nhiều, có lẽ ta vì nguyên nhân của phụ mẫu mà từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ muốn cùng mẹ chồng ở chung. Kỳ thật từ lúc bắt đầu, nương chàng rất tốt, so với mẹ chồng nhà khác, bà ấy xem như đã bớt lo, chẳng qua bởi vì sự việc gần đây của cữu cữu chàng mới thành như thế.”

“Có lẽ, hôn sự của hai chúng ta, ngay từ đầu đã là sai lầm.”

Câu nói này vừa ra khỏi miệng, Lâm Thiên Dược đột nhiên biến sắc, vội nói: “Hôn sự không sai, nàng rất tốt, là ta không tốt, không chăm sóc tốt cho nàng.”

Kỷ Đào lắc đầu: “Chàng cũng rất tốt, tuổi trẻ tài cao, hiện tại đã là cử tử, sau này nhất định sẽ vào cao trung.

“Hai chúng ta cùng nhau.” Lâm Thiên Dược nắm chặt tay nàng, ngữ khí chân thành:

“Đào nhi, chúng ta hãy ở bên nhau, có được không?”

Kỷ Đào rút tay về: “Nương chàng như thế, ta không có lòng tin.”

“Có lẽ những lời hôm nay ta nói bị coi là bất hiếu, nữ tử thời nay đối với mẹ chồng sẽ chỉ kính trọng chứ không chê trách, nhưng ta không thể. Đây đều là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng ta. Nếu ba ấy tiếp tục như thế, ta không muốn cả ngày cùng bà đấu trí đấu dũng, ta vẫn muốn chữa bệnh cứu người, không có hơi sức tập trung vào những thứ này.”

Lâm Thiên Dược lại lần nữa nắm tay nàng: “Sẽ không, tôi sẽ làm cho bà ấy thông suốt, không phải ai cũng sẽ đối xử với bà ấy như nàng.”

Hẳn nghiêm túc nhìn vào mắt nàng, âm giọng khẩn thiết*: “Đào nhi, nàng cho ta thêm một cơ hội được không?”

*chân thành và tha thiết

Kỷ Đào nhìn hai mắt của hắn, đáy mắt xanh đen, bên trong tơ máu đỏ ngầu, vẻ mặt tràn đầy mệt mỏi, thoạt nhìn rõ ràng là không nghỉ ngơi tốt. Lại nghĩ ngón tay lạnh ngắt bưng bát cháo nóng hổi ban sáng, Kỷ Đào cúi đầu: “Chàng nói chuyện với bà ấy thật tốt đi.”

Đây là đồng ý rồi.

Khuôn mặt của Lâm Thiên Dược nháy mắt lộ ra vẻ vui mừng, duỗi tay ra ôm lấy Kỷ Đào: “Đào nhi, ta thật sự rất sợ.”

Kỷ Đào dựa vào ngực hắn, khẽ nhíu mày, chỉ mới ngắn ngủi mấy ngày, thân hình Lâm Thiên Dược dường như lại gầy đi.

Buổi chiều hai người trở lại thôn, đã khôi phục sự thân mật như xưa, vừa vào cửa liền thấy Liễu thị và Kỷ Duy đang ngồi dưới gốc cây, Liễu thị có vẻ hơi âu sầu, bắt gặp hai người đi vào, ánh mắt quét qua nhoẻn miệng cười: “Về rồi à? Ta có để lại thức ăn cho các con, còn đang nóng trong bếp, ta đi lấy cho hai con.”

Lâm Thiên Dược thả cái rổ và con dao trong tay xuống, nhanh nhảu nói: “Nương, để tụi con tự ăn, người cứ nghỉ ngơi đi, không cần quản đâu.”