Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhìn thấy hai người một trước một sau tiến vào bếp, Liễu thị an tâm: “Không ầm ĩ nữa thì tốt.”
“Chỉ là tạm thời thôi.” Kỷ Duy lạnh nhạt nói.
“Bên kia mà không giải quyết tốt, về sau sẽ còn rắc rối.”
Liễu thị thở dài: “Ông nói xem, tại sao tim của người nọ, sưởi nhưng không trở nên ấm áp?”
Kỷ Duy không vội chút nào: “Rất mau bà ấy sẽ biết, trên đời này trước nay không có cái gọi là vô duyên vô cớ làm thân.”
“Giống như chúng ta, bất quá cũng chỉ vì Đảo nhi thôi.”
Trong phòng bếp, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào ngồi đối diện, cùng nhau ăn cơm, không khí rất ấm áp, Lâm Thiên Dược chỉ cảm thấy đồ ăn hôm nay đặc biệt ngon miệng, mấy ngày nay hẳn đều ăn không vô, mỗi lần đều buộc mình phải ăn một chút.
Ăn xong, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào cùng nhau dọn dẹp bát đũa: “Ta trở về một chuyến.
Kỷ Đào đưa lưng về phía hắn, gật gật đầu.
Lâm Thiên Dược giơ tay gõ cửa, chỉ là vừa gõ, cửa đã nhanh chóng mở ra, Điền thị hai mắt đỏ hoe, lúc nhìn thấy hắn, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ: “Thiên Dược, con về rồi.”
Lâm Thiên Dược cất bước vào sân, nhìn khoảng sân vắng lặng nói: “Nương, người có từng nghĩ đến chuyện nhà chúng ta sao lại thành ra thế này hay chưa?”
Điền thị vội vàng gật đầu: “Các con không thích cữu cữu con...”
Lâm Thiên Dược lạnh như băng nhìn bà.
Điền thị khẩn trương sửa lời: “Các con không thích Điền gia, sau này ta sẽ không cho bọn họ vào cửa nữa.”
Lâm Thiên Dược chỉ cảm thấy đau đầu, thở dài, Kỷ Đào nói đúng, người giống Điền thị, ngươi không nói cho bà, bà sẽ nghĩ không hiểu.
“Nương, không phải chúng ta không thích bọn họ, mà là bọn họ không có ý tốt. Nhìn xem bọn họ lần đầu tiên tới đây, chọn đúng lúc nhà chúng ta đang có yến tiệc, tất nhiên không thể để bọn họ ở ngoài có đúng hay không?”
Điền thị đầm đìa nước mặt, gật đầu.
"Cũng may là người cho bọn họ vào, nếu như người còn ghi hận năm đó. khách khứa nhiều như vậy, người cũng không thể không cho bọn họ đi vào, đúng hay không?”
Điền thị khựng một chút, rồi lại gật đầu.
“Họ vừa đến đã đi Kỷ gia, làm một nhà bọn họ đều giận ta, mục đích cũng là để ta và Đào nhi tách ra.”
Điền thị trầm tư.
“Nương, thành thật nói cho con biết, trước không nói đến việc Đào nhi đối xử với người thế nào, có phải người không thích nàng đúng không?”
“Đào nhi rất tốt, từng cứu mạng ta. Nhà chúng ta có phước lắm mới lấy được nàng.”
Giọng nói của Điền thị yếu ớt, có chút khàn khàn, rõ ràng hai ngày qua đã khóc rất nhiều.
Nghe vậy, Lâm Thiên Dược thầm thở phào nhẹ nhõm, lại vì Kỷ Đào mà cảm thấy không đáng: “Vậy thì lúc ở Kỷ gia, làm sao người có thể yêu cầu Đào nhi xin lỗi bọn họ? Hơn nữa rõ ràng là lỗi của họ, làm gì có ai tới cửa chỉ trích gia giáo khuê nữ nhà người ta?”
Điền thị lúng túng nửa ngày rồi mới nói: “Đào nhi là người trong nhà, còn họ là người ngoài, đã nhiều năm không gặp, ta... muốn có thêm người thân.
“Bọn hẳn không đáng.” Lâm Thiên Dược cười lạnh.
“Như Duyệt đó, người thích thật sao? Ngoài việc nàng là biểu muội của ta, có chỗ nào so được với Đào nhi?”
Điền thị không nói.
“Nương, mục đích của họ là để ta bỏ Đào nhi cưới Như Duyệt, người cũng nghĩ như vậy ư?”
Điền thị thực sự nghiêm túc mà nghĩ, lắc đầu: “Tính tình Như Duyệt quá yếu đuối, rất giống ta, không thể lo liệu gia đình, căn bản không giúp được gì cho con.”
Nếu không phải bà ấy là nương, Lâm Thiên Dược còn muốn chế giễu hai câu, bản thân bà ấy cũng biết mình tính tình nhu nhược, không thích hợp làm con dâu.
“Nhưng nếu người tiếp tục qua lại với bọn họ, sớm muộn gì con và Đào nhi cũng thành người xa lạ, rồi sau đó hòa ly, Như Duyệt đó, người không đi từ chối, nàng ta sẽ thật sự coi mình thành con dâu của người.”
Điền thị vội lắc đầu: “Bọn họ đến đây coi như họ hàng mà thôi, con và Đào nhi đã thành thân rồi, thời gian trôi lâu, họ cũng không còn ý tứ này nữa.”
Lâm Thiên Dược không hiểu vì sao sau bao nhiêu năm mà nương vẫn đơn thuần như vậy: “Nương, đấy là người nghĩ, chứ bọn họ không nghĩ như thế.”
Nhìn Lâm Thiên Dược đầy bất lực và mất kiên nhẫn, Điền thị thấp giọng nói: “Các con chán ghét họ, vậy thì sau này ta sẽ không cho họ vào của nữa.
Thấy Lâm Thiên Dược một mặt không tin, Điền thị cười khổ: “Ta muốn cùng bọn họ qua lại, cũng chỉ muốn để họ biết, ta không phải là người vô dụng, năm đó là bọn họ sai lầm khi không cho ta vào cửa. Chỉ là ta không nghĩ tới con và Đào nhi ghét cay ghét đắng họ đến nước này.”
Lâm Thiên Dược ấn đường nhíu chặt nhìn bà: “Thật sao?”
“Khi đó cha con, mắt lại không thấy được, trong nhà đã không còn bạc. Lúc đó trong thôn không có Phó đại phu, cũng không có đại phu nào khác, ta nhát gan, con thì còn quá nhỏ. Ta không dám nhờ người khác, vì vậy mới trở về cầu xin họ, nhưng họ không nhìn thấy ta, ta ôm đầu của cha con cứ thế cứ thế mà nhìn hơi thở của ông ấy dần dần yếu đi, cơ thể từ từ mất đi hơi ấm.”