Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nước mắt Điền thị tràn mi, dường như lại nhớ đến cảnh tuyệt vọng đó: “Lúc đó ta liền nghĩ, nếu ông ngoại con mở cửa, cho ta bạc, ắt hẳn cha con sẽ không rời đi đúng chứ? Ta chịu khổ nhiều năm như vậy, con cũng chịu khổ, chỉ cần cha con còn ở đây, chúng ta sẽ không như thế này. Cha con rất lợi hại, đọc sách còn nghiêm túc hơn con, nếu không phải vì bệnh tật, nói không chừng con vẫn là con của quan viên.”
Lâm Thiên Dược cau mày, đối với hắn, cha bây giờ chỉ còn lại là một cái bóng mơ hồ, diện mạo của ông ấy thế nào, sớm đã không còn nhớ rõ.
“Ta chính là muốn bọn họ hối hận vì năm đó không cứu cha con. Hiện tại con có tương lai xán lạn, bọn họ liền phải ngoan ngoãn tới cửa.”
“Còn gạt ta lúc đó họ không có ở nhà, ta cũng đâu phải đồ ngốc, hôm đó trời mưa to lắm, chắc chắn cả bọn đều ở trong nhà.”
Lâm Thiên Dược nói không nên lời: “Một khi đã như vậy, tại sao người vẫn cho bọn họ vào, cứ trực tiếp không cho bọn họ thơm lây, một xíu lợi ích cũng chiếm không được thì chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
Điền thị trộm chột dạ nhìn Lâm Thiên Dược: “Ta chỉ muốn xem, bọn họ đến cửa cầu ta, không dám nói ra miệng, phí hết tâm tư để đạt được mục đích nhưng lại thành thất vọng...”
Thấy vẻ mặt không được đẹp lắm của Lâm Thiên Dược, Điền thị liền nói: “Ta biết con và Đào nhi tình cảm rất tốt, nên sẽ không vì chuyện này mà cãi nhau rùm beng. ”
“Nhưng không ngờ hai con lại thật sự cãi nhau, còn ầm ĩ ra thế này.”
“Người có biết khi người kêu Đào nhi xin lỗi, nàng rất đau lòng hay không, còn cảm thấy những điều tốt đẹp mà mình đối xử với người trong hai năm qua đều uổng phí, căn bản người không có trái tim, sưởi cũng không ấm. Hơn nữa phụ mẫu Đào nhi rất thất vọng về người.”
Điền thị cúi đầu: “Ta biết sai rồi, nhưng ta không nhịn được, cha con chết oan uổng, nếu lúc ấy có bạc, ông ấy nhất định sẽ không chết, con cũng giống ông ấy, đều rất kiên cường, không bị bệnh tật đánh bại, cũng không sợ thuốc đắng, tất cả là lỗi của họ!”
Câu nói cuối cùng, ánh mắt Điền thị dữ tợn.
Nhìn thấy Điền thị như vậy, trong lòng của Lâm Thiên Dược không biết mình nên có cảm giác gì, nếu đây không phải là nương của hắn, thì có lẽ hắn đã quay đầu bỏ đi.
Điền thị đối với người đã mất nhiều năm qua vẫn chưa buông xuống được, Lâm Thiên Dược biết điều này, kể cả việc định ngày thành hôn giữa hắn và Kỷ Đào, Điền thị cũng không hề thương lượng với hắn, chỉ nói là ban đêm mơ thấy cha hắn nói là Lâm Thiên Dược nên cưới thê tử rồi, bà ta chẳng qua là thông báo cho hắn sau đó liền đi đến Kỷ gia.
Nếu không phải hắn ở quận Phong An đột nhiên nhớ đến chuyện này, chỉ sợ hôn kỳ đã định ngày mà hắn còn không biết.
Đối với những nhà khác mà nói thì không có gì để nói, nhưng Kỷ Đào không giống vậy, Lâm Thiên Dược rất nghi ngờ lúc đó nếu hắn không trở về, có thể Kỷ gia sẽ không đồng ý chuyện định hôn kỳ này.
"Nương, trên đời này không có cái gì hiển nhiên cả. Bọn họ không cho nương vay ngân lượng là chuyện rất bình thường." Lâm Thiên Dược nói nhỏ.
"Không ai vừa sinh ra đã hợp với con, chẳng hạn như mọi người ở Điền gia còn có Kỷ gia và Đào nhi nữa."
Điền thị bật khóc.
"Không phải nương muốn thế nào là có thể làm như thế đó. Mọi chuyện không nên chỉ trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác, giúp được là tình nghĩa, không giúp cũng là bổn phận. Năm đó Điền gia chính là sợ nương không trả lại được nên không cho vay là chuyện rất bình thường, nếu đổi lại là nương, có một người không có gì cả vay tiền của nương, nương sẽ cho vay hay không?"
Trong viện ngoại trừ tiếng gió thổi ra thì còn có tiếng khóc của Điền thị, tiếng khóc nhỏ dần rồi chuyển sang nghẹn ngào, làm cho người ta nghe thấy rất khó chịu.
"Nương phải nhìn vào tương lai chứ, nương và bọn họ cứ dây dưa không dứt, sẽ làm cho tổn hại đến thiện cảm mà Đào nhi và Kỷ gia dành cho nương, những chuyện mà nương đã làm trong mấy ngày qua thật khiến người ta lạnh lòng."
Điền thị khóc một trận, "Ta không chịu được, lúc đó đó trong viện toàn là quan khách, từ xa ta đã thấy bọn họ, liền nghĩ đến cha của con, ta không cầm được nước mắt, nói không nên lời, trong khoảnh khắc đó ta liền cảm thấy phải để cho bọn họ cầu xin ta, đợi bọn họ cầu xin ta, ta sẽ từ chối bọn họ."
"Nhưng người đã làm cho Đào nhi và Kỷ gia chịu ấm ức." Lần này Lâm Thiên Dược không chịu nổi nữa, cho dù nói thế nào thì bà ta cũng không nghe.
"Nương muốn như thế nào là chuyện của nương, nương không thể ban phát bọn họ trước khi bọn họ cầu xin nương được. Lần này đi Kỷ gia, người nên dứt khoát từ chối"
Điền thị lại tiếp tục khóc, mà không tiếp lời nữa.