Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nương muốn con cả đời này không trở về nhà nữa sao?" Lâm Thiên Dược lạnh nhạt nói.
Điền thị đưa tay nắm lấy cánh tay hắn, "Đừng mà, ta biết rồi, thật đó, sau này ta sẽ không để bọn họ vào nhà nữa, sẽ không để bọn họ chiếm được tiện nghi nữa."
"Thật ra, ta chỉ muốn họ hàng thưởng xuyên qua lại với nhau, không có nói sẽ để con và Đào nhi nhân nhượng bọn họ, chỉ là khi ở Kỷ gia thì bọn họ có chút quá đáng." Điền thị tiếp tục nói.
Lâm Thiên Dược nhìn bà ta, "Nương muốn báo thù nhưng không phải là cách này, nếu như chỉ là chuyện vay ngân lượng, con không hề cảm thấy người nên hận bọn họ, giúp đỡ người đói cũng không giúp đỡ người nghèo, đặt mình trong hoàn cảnh người khác, nương sẽ đem ngân lượng bỏ vào nước không?"
"Nhưng mà năm đó, chỉ có bọn họ là có thể cho ta vay. Cha con đã bệnh thành ra như vậy rồi, chỉ cần có ngân lượng, ông ấy có thể sống tiếp, ông ấy là một người vừa dịu dàng vừa tốt bụng, từ trước đến giờ chưa từng chê ta nhát gan, cha nương đại ca ta, còn có muội muội của ta, bọn họ đều nói ta nhát gan, ông ấy chăm sóc ta, chưa từng nói lớn tiếng với ta, người tốt giống ông ấy sao lại mất sớm như vậy chứ?"
Lâm Thiên Dược nhìn thấy sự oán giận trong mắt Điền thị, hiểu rõ bà ta không thể gỡ được khúc mắc này.
"Nương, nếu nương cho bọn họ vào nhà nữa, con thật sự sẽ đi Kỷ gia ở rể. Tất cả con cái sau này đều sẽ mang họ Kỷ." Lâm Thiên Dược nghiêm nghị nói.
Điền thị thản nhiên gật đầu.
Lâm Thiên Dược lạnh lùng nhìn bà ta, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, Điền thị đối với hài tử của hắn và Kỷ Đào không hề trông đợi, một hai năm rồi chưa từng hối thúc qua. Trước đây hắn tưởng rằng là do Điền thị cảm thấy mang ân huệ nhiều năm của Kỷ gia, cảm thấy không nên nhắc đến, bây giờ xem ra, hài tử của hắn trong mắt bà ta không hề quan trọng.
Khi Lâm Thiên Dược chuẩn bị đem vấn đề này hỏi ra thì đột nhiên hắn dừng lại, lỡ như Điền thị thay đổi cách nghĩ, đặt toàn bộ tâm tư lên bụng của Kỷ Đào, chỉ sợ lúc đó mâu thuẫn sẽ càng nhiều.
"Nương, bất luận như thế nào, lần này là nương đã sai, Đào nhi và cha nương nàng đối xử với người như thế nào, bản thân người hiểu rõ nhất, có phải nương nên đi xin lỗi?
Điền thị ngừng khóc, sao một lát thì cũng gật đầu.
Đợi lúc Lâm Thiên Dược trở về Kỷ gia liền đem toàn bộ lời Điền thị nói, nói cho Kỷ Đào nghe, Kỷ Đào im lặng một lúc lâu.
Con người của Điền thị không thể lấy lý lẽ thông thường mà suy đoán được.
Nói ra cũng đúng, năm đó Điền gia xa lánh bọn họ, hiện giờ lại muốn thân thiết, bà ta liền bỏ qua chuyện cũ, không ai có thể hiểu nổi.
Đừng nói đến chuyện thân tình, Lâm Thiên Dược là con ruột, quanh năm ở bên ngoài, cũng không thấy bà ta không yên tâm.
Thật sự không ngờ rằng bà ta đang âm thầm tung chiêu lớn.
Chưa nói đến việc Điền gia có thật sự suy tàn đến mức phải vay ngân lượng của bà ta hay không, Điền thị nhẫn nhịn mình với kẻ thù như vậy, bà ta cho rằng mình qua lại với kẻ thù, có lẽ là đang cảm thấy mình đang nhẫn nhục để hoàn thành nhiệm vụ, chờ thời cơ thích hợp để trả thù.
"Nương nói là, sau này sẽ không qua lại với Điền gia nữa." Lâm Thiên Dược ngồi xuống trước mặt Kỷ Đào, nghiêm túc nói.
“Đào nhi, nương ta là như thế, ta." Hắn đột nhiên nằm lên đầu gối nàng, không nói chuyện nữa.
Một lát sau, Kỷ Đào cảm thấy y phục chỗ đầu gối của mình hơi ướt, trong lòng nàng dao động, nhìn về phía sau gáy của Lâm Thiên Dược, đưa tay ra sờ lên tóc hắn.
Đã qua rất lâu, hắn mới ngước đầu lên, mắt hơi đỏ, sắc mặt vẫn giống như trước, hơi lạc giọng nói, "Đào nhi, đi ngủ thôi."
Kỷ Đào ngước nhìn ra bên ngoài, bầu trời đã tối đen.
Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào đến trước cửa phòng, đột nhiên dừng bước, Kỷ Đào đã vào phòng, lúc chuẩn bị đóng cửa, hắn đột nhiên đưa tay ra cản lại, "Đào nhi, ta muốn ôm nàng."
Kỷ Đào nghe nói thế liền tiến lên ôm eo hắn trước, dùng sức ôm thật chặt, cười nói:
"Về ngủ đi. Đừng nghĩ nhiều quá."
Lâm Thiên Dược gật đầu, Kỷ Đào đóng cửa, hắn lại đưa tay ra chặn lại, nhỏ tiếng hỏi: "Đào nhi, khi nào nàng về nhà?"
Kỷ Đào trầm ngâm, cho dù Điện thị đối với người của Điền gia không có hảo cảm, nhưng bà ta làm ra những việc như thế nàng khó mà quên được.
"Ta không muốn trở về." Kỷ Đào nhẹ giọng nói.
"Chàng về nhà ở đi, hai chúng ta đều ở đây, không được đâu."
Nói xong, Kỷ Đào giơ tay lên đóng cửa lại.
Kỷ Đào đứng bên cạnh cửa rất lâu, chưa nói đến việc lấy lý do vì Điền thị có thuyết phục hay không, chỉ cần nàng và Lâm Thiên Dược còn là phu thê thì không thể tránh được Điền thi.
Ngày thứ hai khi Kỷ Đào thức dậy, trời đã sáng rồi, nàng vừa cử động thì cảm thấy chân và eo hơi đau nhức.