Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào nằm trên giường lại thở dài, không thường xuyên leo núi là không được rồi, ngày hôm qua mình vẫn chưa đi được bao xa, mà hôm nay đã chịu không nổi rồi.
Đợi đến lúc nàng đứng dậy mở cửa, đã nhìn thấy Kỷ Duy và Liễu thị ngồi ở trong viện rồi, vẻ mặt rất bình tĩnh, Điền thị cũng ở đây, ở giữa bàn đặt hai đĩa điểm tâm.
"Đào nhi thức dậy rồi à." Điền thị thấy nàng mở cửa cười nói.
Sắc mặt vẫn như ngày thường, giống như chuyện xấu hổ mấy ngày trước chưa từng xảy ra vậy.
Kỷ Đào gật gật đầu, đi đến bên cạnh múc nước rửa mặt, Kỷ Duy cầm lấy tách trà chậm rãi uống, “Đào nhi, ngồi đi."
Kỷ Đào nghe vậy liền đi đến ngồi xuống, "Cha."
Lúc này Lâm Thiên Dược cũng từ trong phòng đi ra, tự giác đi đến bên cạnh Kỷ Đào ngồi xuống.
"Hôm nay mọi người đều có mặt, ta muốn nói chuyện của mấy ngày trước."
Kỷ Đào cúi đầu xuống, nhìn ống tay áo được thêu hoa đơn giản.
Vẻ mặt Liễu thị như đang cười không có thay đổi nào cả.
Sắc mặt của Điền thị cứng đờ trong phút chốc, nhìn sang Lâm Thiên Dược không đáp lời.
Lâm Thiên Dược gật gật đầu, "Cha, người cứ nói."
Kỷ Duy nhìn lần lượt tất cả mọi người, nghiêm túc nói: "Chúng ta đều là người nhà, nếu có chuyện gì thì nói thẳng là tốt nhất. Nếu không chịu nói ra, khoảng cách sẽ càng ngày càng lớn."
"Mấy ngày trước chuyện cữu cữu của Lâm Thiên Dược, đúng là bọn họ có phần hơi quá đáng, nhưng mà ta biết, bọn họ có toan tính riêng với lại ta còn biết cho dù bọn họ là cữu cữu của Lâm Thiên Dược nhưng cũng chỉ là người ngoài."
Điền thị cúi đầu xuống, các ngón tay đan vào nhau như một dây thừng.
Kỷ Duy nhìn bà ta, ánh nhìn đầy ẩn ý, "Có đúng vậy không bà thông gia?"
Điền thị ngẩn đầu lên nhìn tất cả mọi người, gật gật đầu: "Sau này ta sẽ không để cho họ vào cửa, giống như lúc trước vậy, ta không có họ hàng thân thích với họ."
"Vậy được, bọn họ là người ngoài, lúc bà kêu Đào nhi xin lỗi bọn họ, ta không lên tiếng, bởi vì bà là mẹ chồng của Đào nhi, cũng có quyền dạy dỗ nó, lúc đó ta đã cho bà đủ thể diện rồi."
Điền thị đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Kỷ Duy không tự chủ được mà gật gật đầu.
"Nhưng mà bà làm như vậy là không đúng, tạm thời không nói đến việc bọn họ tìm đến đã làm cho chúng ta không được thoải mái. Bọn họ là người ngoài mà làm như vậy, ta không quản tại sao bà lại nhận lại thân thích này, nhưng bà không thể làm cho người trong nhà chịu ấm ức được."
Điền thị trầm ngâm suy nghĩ rồi gật gật đầu.
Kỷ Duy nhìn thấy bà ta hiểu được rồi lại nói tiếp: "Bà thông gia, chúng ta làm phụ mẫu, nhìn hài tử của mình chịu ấm ức ta không chịu được, bà vì người không liên quan đành lòng làm cho Thiên Dược và Đào nhi chịu ấm sao?"
Điền thị nhìn sang Lâm Thiên Dược đang ngồi gần Kỷ Đào, tuy hai người ngồi gần nhau, nhưng lại rất lạnh nhạt, không còn sự thân mật như mấy ngày vừa qua.
Kỷ Duy tiếp tục nói, lần này chủ yếu nhìn sang Lâm Thiên Dược, "Bây giờ nhà của các người cũng ngày càng tốt lên, Đào nhi vừa mới thành thân mà đã chịu ấm ức như vậy rồi, vốn dĩ cả nhà có thể sống vui vẻ với nhau, nhưng bây giờ lại rắc rối như vậy."
"Phân ly hay cái gì đó, nói ra sẽ mất tình cảm, ta không muốn nói đến. Nhưng không cần biết Đào nhỉ đưa ra quyết định như thế nào, ta cũng đều ủng hộ nó, sẽ không miễn cưỡng."
Đôi mắt của Kỷ Đào bỗng thấy cay cay.
Kỷ Duy nhìn Điền thị, ngữ khí hoà hoãn, "Bà thông gia, Thiên Dược là do bà một mình nuôi lớn, bà nhẫn tâm thấy nó đau lòng sao?"
Điền thị nhìn thấy sắc mặt của Lâm Thiên Dược không được tốt lắm, cúi đầu, "Mấy ngày trước, là do ta đã làm sai rồi. Sau này ta sẽ cố gắng không gây phiền phức cho chúng nó nữa."
"Vậy được rồi, mọi người đều đã nghe thấy những lời này." Dường như Kỷ Duy sợ Điền thị hối hận, tiếp lời rất nhanh.
Kỷ Duy nhìn về phía Kỷ Đào, sắc mặt ôn hòa nhẹ giọng nói, "Các con trở về đi."
Kỷ Đào không muốn trở về, không phải vì còn giận, mà là nàng ta thật sự muốn ở lại Kỷ gia.
Lâm Thiên Dược nhìn nàng một cái, nói: "Cha, Đào nhi cứ ở lại đây đi, chúng ta sắp trở về quận Phong An, mỗi lần trở lại đây không phải là chuyện dễ dàng, Đào nhi cứ ở lại đây cùng cha nương thêm một thời gian nữa đi."
Lâm Thiên Dược cầm lấy hành lý mà hắn vừa mang tới cùng với Điền thị rời đi, ba người Kỷ Duy vẫn ngồi ở viện nhìn bọn họ rời đi.
“Đào nhị, nếu cảm thấy còn ấm ức, ta cũng không phải kẻ ngoan cố, hoà ly cũng không phải chuyện gì to tát." Kỷ Duy nhìn ra cửa viện nhẹ giọng nói.
Trong lòng Kỷ Đào cảm thấy rất ấm áp, nụ cười trên môi càng tươi hơn.
Liễu thị sờ tóc của nàng đau lòng nói: "Đào nhi, mấy ngày nay con đã ốm đi nhiều."