Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào đang ôm cánh tay của bà, nghe nói vậy liền lấy tay lên sờ mặt mình, rồi nói:
"Ta ăn ngon miệng như vậy, ăn ngon ngủ ngon sao lại ốm được chứ?"
Liễu thị cũng cảm thấy Kỷ Đào ăn rất ngon, cho nên bình thường chừa cơm cho nàng đều để nhiều hơn thêm một tý, có mấy lần Kỷ Đào vậy mà lại ăn hết những phần cơm đó.
Tay Kỷ Đào đang sờ mặt mình đột nhiên dừng lại, suy nghĩ trong chốc lát, thấp thỏm nói: "Nương, ta cứ luôn cảm thấy, ta không khống chế được tính khí của mình.”
Mắt Liễu thị sáng lên, liếc nhìn Kỷ Duy đang suy nghĩ, vui vẻ nói: "Ông tự mình bắt thử xem."
Tay của Kỷ Duy run run, hai tay cứ đổi tới đổi lui, bắt rất lâu mà còn chưa bắt được mạch, vẻ mặt của Liễu thị rất lo lắng, thân hình uể oải của Kỷ Duy ngồi thẳng dậy, nhìn thấy Kỷ Đào như thế, ông liền rót tách trà đưa cho Kỷ Đào, "Con uống nước đi, không vội."
Liễu thị cầm lấy đưa cho Kỷ Đào, "Uống chút nước đi."
Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trên gương mặt của Kỷ Duy và Liễu thị, Kỷ Đào cảm thấy áp lực rất lớn, nhưng mạch lại rất yếu.
Kỷ Đào không nhận lấy tách trà, hít mạnh vào hai cái, rồi đặt lại cổ tay về chỗ cũ.
Kỷ Duy và Liễu thị nhìn cổ tay của nàng, thấy nàng hơi cúi đầu xuống, sau một lát, nàng bỏ tay xuống, có chút thẩn thờ, tay không tự chủ mà đặt lên bụng.
Liễu thị thấy vậy, lập tức trên mặt đầy sự vui mừng, "Có rồi đúng vậy không?"
Phần bụng phẳng lỳ mềm mại như trước đây, Kỷ Đào sờ lên, chân thực không nghĩ tới bên trong đã có một đứa trẻ.
Nghe thấy lời nói tràn đầy vui mừng của Liễu thị, rồi nhìn vào ánh mắt mong đợi của Kỷ Duy, khuôn mặt Kỷ Đào tràn ra tươi cười: “Vâng. Mới một tháng, mạch đập vẫn chưa rõ ràng, chính con cũng không để ý.”
Liễu thị đột ngột đứng lên, sốt sắng quay qua quay lại hai lần: “Tốt, tốt.”
Lại cất cao giọng nói: “Ma ma, chúng ta cùng đi lên trấn, bắt mấy con gà trở về đi.”
Kỷ Duy sắc mặt hòa hoãn, nếp nhăn nơi khóe mắt càng sâu, thấy Liễu thị như vậy, giả vờ khiển trách: “Nhỏ giọng một chút. Đừng làm Đào nhi giật mình.”
Liễu thị quay đầu cười một tiếng: “Đúng, nói nhỏ chút.”
“Đào nhi, con đói không? Muốn ăn cái gì?” Liễu thị bước đến gần Kỷ Đào, đưa tay sờ bụng Kỷ Đào, mềm mỏng nói: “Ngoan ngoãn nha.”
Kỷ Đào không nhịn được cười: “Nương, hiện tại nó không nghe thấy.”
Liễu thị ngẩng đầu cười: “Ta đi nấu cơm cho con, trước tiên ăn mấy miếng lót dạ, một hồi ta đi Triệu gia bắt gà đem về hầm cho con.”
“Không đâu, con cảm thấy rất ổn.” Kỷ Đào vội vàng từ chối.
Liễu thị trừng mắt nhìn nàng, cười nói: “Không phải cho con, là cho cháu trai của ta ăn, ta rất vui.”
Nói xong xoay người đi vào bếp, thấy Kỷ Đào sững sờ, Kỷ Duy khó có lúc cười ha ha:
“Đừng nghe lời nương con, ăn không vô thì đừng ăn. Nhưng nếu có thể thì ăn nhiều một chút.”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Nàng đã có hài tử rồi sao?
Chỉ cần Kỷ Đào nghĩ đến điều này, trong lòng cũng thấy hạnh phúc, nhìn thoáng qua cửa chính, Kỷ Duy thấy động tĩnh của nàng, khẽ hừ một tiếng: “Để ma ma đi gọi Thiên Dược qua”
Lúc Lâm Thiên Dược bước vào, còn tưởng rằng Kỷ Duy còn có lời chưa dặn dò xong, lại nhìn thấy nét mặt vui mừng của mọi người trong sân, trên mặt Kỷ Đào còn có chút thẹn thùng.
“Cha, có chuyện gì vậy?” Lâm Thiên Dược đến gần, ngồi bên cạnh Kỷ Đào.
“Ta có thai, một tháng rồi.” Kỷ Đào nhìn sườn mặt của hắn, nói khẽ.
Sau đó, Kỷ Đào thấy đầu của hắn đột nhiên quay lại, đôi mắt sáng lên, niềm vui gần như tràn ngập.
Lâm Thiên Dược lúc đầu đang chờ lời nói của Kỷ Duy, nghe thế thoạt tiên là sửng sốt, tức khắc đứng dậy, liếc nhìn bụng Kỷ Đào, rồi đột nhiên vươn tay ôm lấy nàng:
“Thật sao?”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Không cần Kỷ Đào gật đầu, Lâm Thiên Dược đã buông cô nàng, trên dưới dò xét nửa ngày, vui vẻ nói: “Đào nhi, nàng muốn ăn gì? Ta sẽ làm cho nàng.”
“Không cần.” Kỷ Đào vội vã nói.
Nụ cười trên mặt của Lâm Thiên Dược ngày càng rộng, hắn bình thường luôn là người thành thục ổn trọng, mỗi lần cười thì chỉ cười nhẹ, nhưng lần này lại cười đến toe toét, Kỷ Đào còn có thể nhìn thấy hàm răng trắng sáng và đều tăm tắp của hắn.
Kỷ Duy ở bên kia một mực quan sát, họ khan hai tiếng, sắc mặt trở nên nghiêm túc, nói: “Thiên Dược, trước đây đã nói, trưởng tử họ Kỷ.”
Lâm Thiên Dược xoay đầu nhìn về phía Kỷ Duy, vẫn mỉm cười: “Cha, con biết.”
Thấy hẳn như thế, Kỷ Duy thở phào, càng vui vẻ hơn, đứng dậy chắp tay sau lưng từ từ đi vào trong nhà, cười nói: “Quả nhiên ta không nhìn lầm con."
Lúc này đã gần trưa, trong sân chỉ còn lại Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược: “Đào nhị, ta rất hạnh phúc. Ta sắp làm cha rồi.”
Có thể thấy Lâm Thiên Dược đang rất háo hức, hắn nắm tay Kỷ Đào thật chặt, như muốn truyền sự phấn khích trong lòng cho Kỷ Đào thông qua lực đạo của bàn tay.