Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào nằm trên giường, trằn trọc mãi không sao ngủ được, hẳn là do ban ngày ngủ hơi nhiều.

Bên ngoài tối đen như mực, nhưng bên tại vẫn nghe rõ tiếng côn trùng, đột nhiên tiếng côn trùng xen lẫn tiếng gõ cửa, Kỷ Đào im lặng lắng nghe, chắc chắn có người gõ cửa nên tranh thủ bò dậy, cầm lấy cây nến đi ra ngoài.

“Ai đó?” Kỷ Đào đứng sau cánh cửa thấp giọng hỏi.

“Đào nhi, là ta.” Giọng nói của Lâm Thiên Dược vang trong đêm tối, thanh âm có chút méo mó.

Kỷ Đào vừa mở cửa, mùi rượu xộc vào mặt, nàng nhíu mày hỏi: “Chàng uống say?”

Lâm Thiên Dược vốn định bước tới liền dừng lại, cười nói: “Không phải, ta giả say, trên người đổ nửa bát rượu.”

Kỷ Đào lùi lại, Lâm Thiên Dược nghiêng người vào cửa: “Ta tới nhìn nàng một lát.”

Nhìn những nếp gấp trên quần áo của hắn: “Chàng có muốn ăn gì không?”

“Còn cơm thừa không?” Lâm Thiên Dược hỏi ngược lại.

Kỷ Đào không khỏi cười khanh khách: “Yến hội của tri huyện đại nhân, chàng còn ăn chưa đủ no?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Đều là thịt cá, ta không thích.”

Đó là sự thật, Lâm Thiên Dược không thích ăn thịt, món yêu thích nhất có lẽ là xương sườn.

“Ta đi hâm nóng cho chàng.” Kỷ Đào đốt nến đi vào bếp.

Lâm Thiên Dược đi theo nàng, tiện tay phụ nàng.

Liễu thị nghe được tiếng động, ngồi dậy nhìn thấy ánh sáng trong bếp, bà tiến lại gần mấy bước nhìn thử xem, chỉ thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược hai người phối hợp ăn ý, hâm nóng cơm canh, cười lắc đầu rồi trở về ngủ tiếp.

Hai người ngồi vào bàn bên cạnh bếp, Lâm Thiên Dược ăn mấy miếng cơm mới nói:

“Vẫn là đồ ăn trong nhà ngon hơn.”

Kỷ Đào khịt mũi: “Đây không phải nhà của chàng”

“Nàng ở đâu, nơi đó chính là nhà.” Lâm Thiên Dược thản nhiên nói.

Kỷ Đào trong lòng một trận ngọt ngào, cảm thấy người này càng ngày càng khéo nói chuyện.

“Hôm nay có rất nhiều người sao?”

Lâm Thiên Dược không nhanh không chậm ăn cơm: “Có chừng hơn 20 người, chỉ có vài người là cử tử, còn lại đều là phú hộ trong huyện và thân thích của tri huyện, già trẻ lớn bé đều có, loạn thất bát tao, ta sợ xảy ra chuyện, cố tình làm đổ rượu, mới thoát thân trở về.”

Cũng đúng, bây giờ Lâm Thiên Dược đã là cử tử, chỉ cần có người tiến cử, làm tiểu quan cũng ổn thỏa. Những phủ hộ kia nhất định muốn thu phục, chưa kể Lâm Thiên Dược còn trẻ như vậy, tương lai có khả năng vô hạn.

Cách tốt nhất để lôi kéo không thể nghi ngờ chính là mỹ nhân, không lo lắng nhất, cũng chắc chắn nhất.

“Muộn như vậy, chàng về bằng cách nào?” Kỷ Đào chợt nhớ ra, từ huyện Đại Viễn đến trấn Cổ Kỳ rồi đến thôn Đào Nguyễn, tất nhiên không phải là một quãng đường ngắn.

“Tri huyện đại nhân nhờ xa phu đưa ta và Hà huynh trở về.” Lâm Thiên Dược nhướng mày cười.

Kỷ Đào gật đầu, dưới ánh nến, ngũ quan nhu hòa, đôi mắt sáng ngời, Lâm Thiên Dược trong lòng thỏa mãn: “Đào nhi, hôm nay ta rất cao hứng.”

“Ta cũng rất cao hứng.” Kỷ Đào đưa tay xoa xoa bụng dưới.

Lâm Thiên Dược đưa tay nắm lấy tay Kỷ Đào, thở dài: “Ta không muốn rời xa các ngươi.”

Kỷ Đào cười một tiếng: “Cũng không phải tách ra a...”

Giọng nói của nàng bất chợt dừng lại.

Sau đó mới nhớ rằng Lâm Thiên Dược sẽ tham gia thi hội vào tháng ba năm sau, chậm nhất hết năm hắn liền sẽ lên đường, thử tính toán, có lẽ khi Kỷ Đào sinh con, nhất định chắc là không thể trở về kịp lúc.

“Đã khuya rồi, đi ngủ đi.” Lâm Thiên Dược sửa tóc cho nàng: “Ngày mai ta đi quận Phong An, thu dọn đồ đạc đem về, phòng ở cũng trả.”

Kỷ Đào cau mày: “Không phải còn muốn ở thêm mấy tháng.”

Đúng là căn nhà đó sau khi Lâm Thiên Dược thi hương xong liền vô dụng, nhưng lúc trước Lâm Thiên Dược cũng có nói sẽ sống ở đó cho đến khi vào kinh, bởi vì quận Phong An có rất nhiều tú tài và cử tử, càng có nhiều lão sư có thể đến cửa bái phỏng thỉnh giáo, những điều này khẳng định sẽ rất hữu ích cho Lâm Thiên Dược thi hội trong tương lai.

Cho nên hai người đã lên hết kế hoạch, đợi yến hội lần này của tri huyện đại nhân kết thúc sẽ trở về, hơn nữa lần trước về nhà rất vội, vẫn còn rất nhiều thiệp mời của mọi người chưa phát, ví dụ như tri phủ Lý Viên, ông ấy chắc chắn sẽ phát thiệp, mà thiệp mời của Lý Viên thì Lâm Thiên Dược cũng không thể từ chối.

“Ta đi cùng chàng.” Kỷ Đào ôn nhu nói.

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Không được, nàng mang thai, làm sao có thể đi đường?”

“Đây cũng không phải là lần đầu tiên đến quận Phong An, nhất định không có chuyện gì.” Kỷ Đào không thèm để ý.

Lâm Thiên Dược quả quyết cự tuyệt: “Không được.”

Hắn lại dịu giọng: “Ta chỉ thu dọn đồ đạc mà thôi, tối đa chỉ mất mười ngày. giải quyết mọi chuyện xong xuôi liền đi về, nàng đừng lo, ta sẽ hoàn thành nhanh nhất có thể, sau đó sẽ quay lại, ta còn không nỡ bỏ nàng đâu.”