Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào không khỏi bật cười: “Chàng đi đi, dù sao ta cũng tìm được đường, đến lúc đó ta sẽ tự đi.”

Cách làm vô lại như này, trước đây Kỷ Đào chưa bao giờ làm, nàng vẫn luôn lý trí và khắc chế.

Lâm Thiên Dược sững sờ một lúc mới nhận ra, cúi đầu suy nghĩ rất lâu, cũng cảm thấy không có bao nhiêu nguy hiểm, chỉ là ngồi xe ngựa một ngày sẽ bị mệt mỏi.

“Ta sợ nàng không chịu nổi.” Lâm Thiên Dược bất đắc dĩ.

Kỷ Đào hừ lạnh: “Mấy ngày trước khi trở về, ta đã mang thai rồi, không phải nào là bao lớn bao nhỏ, có thể có chuyện gì?”

Cũng đúng.

“Phụ mẫu có thể đồng ý không?” Lâm Thiên Dược nghi vấn.

Điều này cũng đúng, không chắc là sẽ đáp ứng.

“Nếu không? Ngày mai chúng ta đi sớm đi, bọn họ sẽ không biết đâu?” Kỷ Đào đề nghị, còn liếc nhìn ra khoảng sân tối đen bên ngoài.

Nhìn vẻ mặt tràn đầy hứng khởi của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược cảm thấy Kỷ Đào không phải luôn luôn hiểu chuyện, mà trước đây là bị nàng đè nén. Nhìn dáng vẻ hiện tại của nàng, rõ ràng là muốn tùy hứng một lần.

“Được rồi.” Lâm Thiên Dược đưa tay sờ mái tóc mượt mà của nàng, nhẹ giọng nói.

Ngày hôm sau tờ mờ sáng, Lâm Thiên Dược gõ cửa Kỷ gia, Kỷ Đào đã sớm thu xếp đồ đạc, nhanh chóng mở cửa, chuồn ra ngoài.

Hai người trực tiếp đi tới gõ cửa nhà Ngưu thúc, ngay sau đó, một chiếc xe bò thong thả đi ra khỏi thôn Đào Nguyên.

Khi Liễu thị thức dậy, chuẩn bị bữa ăn xong đi gõ cửa phòng Kỷ Đào, căn phòng không có một bóng người.

Từ ngoài sân có tiếng gõ cửa, Liễu thị còn tưởng rằng Kỷ Đào sáng sớm đã đi ra ngoài, hay là đến Lâm gia đối diện. Vừa mở cửa liền thấy Ngưu thúc đang đứng cầm roi ở cửa, tủm tỉm cười nói: “Lâm cử nhân nhờ ta tới nói với các ngươi một tiếng, hắn đã đưa phu nhân đến quận Phong An, chỉ là đi quá sớm nên không có chào hỏi các ngươi, nhờ ta báo cho các ngươi.”

Nói xong lại quay người sang gõ của Lâm gia ở đối diện, lặp lời những lời hồi này vừa nói.

Liễu thị mất một lúc lâu mới nhận ra sáng sớm mình nghe được cái gì: “Đứa nhỏ này...”

Vừa quay đầu lại, đã thấy Kỷ Duy từ trong phòng ung dung đi ra, vội nói: “Đứa nhỏ Đào nhi này, mang thai còn chạy tới quận Phong An, cũng không nói một tiếng với chúng ta, khiến cho người ta không yên lòng.”

Kỷ Duy đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nói: “Nếu là nói ra, nàng sẽ không đi được.”

Liễu thị đương nhiên hiểu được ý tứ của Kỷ Duy, trừng mắt nhìn ông ấy: “Có thể thương lượng nha.”

“Đào nhi tự biết chừng mực, nàng cũng không phải là đứa bé không hiểu chuyện, bà đừng lo quá.” Kỷ Duy bình tĩnh nói.

Vấn đề là, muốn quản cũng có quản được đâu!

Kỷ Đào suốt chặng đường vô cùng hào hứng, nụ cười trên mặt không hề phai nhạt, nhìn Ngưu thúc quay đầu đi về, hai người lên xe ngựa đến huyện Đại Viễn, dọc đường đi Lâm Thiên Dược rất lo lắng, thỉnh thoảng nhìn xem Kỷ Đào, thời thời khắc khắc chú ý sắc mặt của nàng.

Sau khi đến tiểu viện ở quận Phong An, cũng mới sau giờ ngọ, Lâm Thiên Dược bứt rứt nói: “Đào nhi, có chỗ nào khó chịu hay không?”

Câu này, Lâm Thiên Dược đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần. Kỷ Đào phất phất tay: “Không có, đừng căng thẳng quá, ta làm sao yếu ớt như thế?”

Lâm Thiên Dược thở một hơi, đẩy cửa tiến vào sân.

Trong sân một mảnh đìu hiu, chẳng qua mới mười ngày không ở, bên trong đã đầy lá rụng.

Lần này, Lâm Thiên Dược chết sống không để Kỷ Đào dọn dẹp, còn uy hiếp: “Nếu nàng kiên quyết làm việc, ta liền đưa nàng trở về.”

Kỷ Đào phủi phủi tay, dời cái ghế ngồi dưới mái hiên nhìn Lâm Thiên Dược quét dọn.

Không cho làm càng tốt, nàng cũng không thèm làm đâu.

Tiếng quét rác xào xạc đều đều vang lên bên tai, Kỷ Đào nghe một xíu đã cảm thấy buồn ngủ, hôm nay thức dậy sớm quá, nàng dứt khoát nhắm mắt lại, chợp mắt.

Khi Kỷ Đào tỉnh lại thấy mình đang nằm trên giường, sau lưng có người ôm eo của nàng.

Chợp mắt biến thành ngủ thật, nàng nhịn cười không được.

Khẽ động đậy, giọng nói của Lâm Thiên Dược từ phía sau truyền đến: “Đào nhi, nàng tỉnh rồi à?”

Cánh tay Lâm Thiên Dược ôm eo Kỷ Đào càng chặt, thở dài: “Đã rất lâu rất lâu ta không có ôm nàng ngủ, lúc ở nhà một mình, ta luôn cảm thấy trống trải, như thể trở về với quãng thời gian cô độc trước kia.”

Hắn hôn lên tóc Kỷ Đào: “Đào nhi, thật ra nàng không về nhà, ta luôn cảm thấy lo sợ.”

“Sợ cái gì?” Kỷ Đào hơi ngạc nhiên.

“Ta sợ nàng không quay lại, nàng tựa như một cơn gió, cho ta cảm giác rằng có thể một ngày nào đó nàng sẽ bay đi, không bao giờ về nữa.” Lâm Thiên Dược thì thầm.

Kỷ Đào không nhịn được cười: “Lâm lão gia, chàng đọc quá nhiều kịch, người làm sao mà bay được.”

Lâm Thiên Dược dùng tay chống đầu, dùng tay kéo khuôn mặt đang tràn đầy tươi cười của Kỷ Đào qua, hắn nhẹ hắng giọng, nghiêm túc nói: “Lâm phu nhân, nàng sẽ rời khỏi ta sao?”