Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào nhìn vẻ mặt nghiêm trang của hắn, sâu trong ánh mắt có chút căng thẳng.
Nàng trầm ngâm, sau đó nghiêm túc trả lời: “Chỉ cần chàng đối tốt với ta, ta sẽ không rời đi."
Nét cười trên mặt Lâm Thiên Dược càng đậm.
Kỷ Đào cảm thấy, những ngày qua Lâm Thiên Dược đặc biệt thích cười.
“Chúng ta ra ngoài kiếm gì ăn đi.” Kỷ Đào đề nghị: “Cứ nằm thế này, sợ chết đói mất.”
Lâm Thiên Dược cười gật đầu, nhớ tới cái gì đó, nhéo nhéo eo thon nàng: “Nàng có chỗ nào không thoải mái không?”
Kỷ Đào lắc đầu: “Không sao, nếu thật sự có gì không ổn, ta là đại phu, ta tự biết.”
Cũng đúng.
Hai người rời giường rửa mặt sạch sẽ, liền đi ra ngoài.
Vừa đi khỏi cửa thì nhìn thấy Vu Khải Minh từ sân sát vách bên cạnh đi ra, Lâm
Thiên Dược cười nói: “Vu huynh.”
“Lâm huynh về rồi à? Đến lúc nào vậy?” Trông hắn đặc biệt nhiệt tình.
Lâm Thiên Dược nói thêm vài câu, Vu Khải Minh cúi đầu thi lễ với Kỷ Đào: “Còn chưa cảm ơn Kỷ đại phu đã cứu mạng ta.”
Kỷ Đào lảng tránh, dửng dưng: “Chỉ là tiện tay thôi, huống chi, tẩu tử cũng trả phí xem bệnh.”
Vu Khải Minh lắc đầu nói: “Phí xem bệnh của Kỷ đại phu không nhiều, nếu không, dù chúng ta có cố gắng đến đâu, e là vẫn thiếu bạc.”
Lại nghĩ đến cái gì: “Nhân tiện, gần đây ta có thấy Viên huynh đang tá túc ở nhà Hà huynh, hôm qua ta với hẳn hàn huyện vài câu, hắn có vẻ rất tò mò về Quốc Học quán ở kinh thành, các ngươi hình như là thân thích, nếu muốn vào kinh, có thể cùng nhau đi.”
Viện Tử Uyên?
Hắn muốn tới Quốc Học quán trong kinh thành?
Hai người nhìn nhau, Lâm Thiên Dược cười nói: “Vu huynh đi sao?”
Vu Khải Minh lắc đầu: “Ta thì đi không được, trong nhà ta không có người thân nào có thể tiến cử ta làm quan, trong Quốc Học quán, hầu hết đều là quý công tử trong nhà có cha và huynh đệ lập công lớn, nếu như ta đi, sẽ rất khó. Chỉ chờ ba năm sau thi hương... có khi cũng không đến ba năm.”
Lâm Thiên Dược nghe vậy: “Vu huynh thấu đáo.”
Vu Khải Minh xua xua tay, cười nói: “Chỉ là đi một bước nhìn một bước mà thôi, ngươi không biết ta ghen tị với các ngươi thế nào, thi một lần liền đỗ.”
“Ai, chỉ đổ thừa vận khí ta không tốt.”
Kỷ Đào nhớ lại lúc Vu Khải Minh thi cử xong, mùi hôi nồng nặc trên người hắn rõ ràng là dính số hội hảm, hắn có thể kiên trì hoàn thành bài thi, cũng đã là nghị lực phi thường rồi.
“Vu huynh chỉ thiếu một chút thôi, nếu làm lại lần nữa, chắc chắn trúng tuyển.” Lâm Thiên Dược đàng hoàng nói ra.
Hai người cáo từ với Vu Khải Minh rồi đi về phía chợ, vào giờ này đi lên phố lớn của quận Phong An, chỉ sợ đã hơi muộn, trong chợ cũng có mấy nhà cơm, giá cả cũng phải chăng, nhưng chỉ có vài món ăn gia đình.
Hai người tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, cũng sạch sẽ, nhưng kinh doanh vắng vẻ, gần đây thực sự là Quan Học nghỉ, đại đa số học trò đều đã rời đi.
Hai người không nhanh không chậm ăn cơm, sắp ăn xong liền nhìn thấy Viên Tử Uyên từ xa đi tới.
Khí chất phong độ tri thức, y phục trên người có chút nhăn nhúm, khéo léo chào hỏi lão bản nương* sau khi bước vào sảnh.
*bà chủ
Trong nháy mắt, hắn đã nhìn thấy hai người Kỷ Đào, lại cùng lão bản nương dặn dò vài câu rồi mới bước tới cười nói: “Biểu muội, biểu muội phu, các ngươi đã trở lại?”
Giọng điệu quen thuộc.
Kỷ Đào gật đầu: “Biểu tỷ phu sao lại ở đây?”
Viên Tử Uyên cười nhẹ: “Ta nghĩ ở quận Phong An có rất nhiều lão sư, muốn tới đây bái phỏng thỉnh giáo một ít.”
Kỷ Đào gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều.
Ở quận Phong An khoản chi tiêu rất nhiều, Viên Tử Uyên một mình ở đây, từ dáng vẻ của hắn hiển nhiên là không nổi lửa (nấu ăn), nói cách khác có nghĩa là mỗi ngày hắn đều ăn ở chỗ này, tuy rằng chất lượng không bằng tửu lâu trên phố, nhưng mà năm rộng tháng dài, bạc bỏ ra cũng không phải là ít.
Chẳng qua những điều này không liên quan gì đến Kỷ Đào, chỉ là đáng tiếc cho Liễu Hương Hương.
Viên Tử Uyên ngồi vào bàn của bọn họ, chờ thức ăn của hắn lên, Kỷ Đào chỉ thấy một đĩa rau xanh và một bát cơm, Viên Tử Uyên cầm đũa lên, áy náy nói: “Để biểu muội chê cười, nhà ta nghèo khó, chỉ có thể ăn những thứ này.”
Kỷ Đào tùy ý gật đầu.
Hồi trước Lâm Thiên Dược còn chưa thành thân, cũng là ở một mình, số tiền Điền thị đưa hắn cũng không đủ tiêu, hắn thường xuyên ăn dưa muối với bánh bao, còn không bằng Viên Tử Uyên như bây giờ.
Huống hồ, nếu Viên Tử Uyên thuê một căn nhà tự nấu ăn, cũng có thể tiết kiệm chút đỉnh, đĩa rau xanh này bất quá chỉ một hai đồng, thêm một ít củi thì cũng không tốn kém bao nhiêu cả.
Nhưng là hắn đến nơi này ăn, đĩa rau xanh này có giá khoảng năm đồng.
Lâm Thiên Dược và Viên Tử Uyên thỉnh thoảng tán gẫu vài câu, khó tránh khỏi nói về yến hội của tri huyện ngày hôm đó.