Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Các ngươi về sớm, lúc sau tri huyện đại nhân cáo từ, mấy phú hộ trong huyện nói đến nữ nhi vừa đến tuổi trong nhà của mình, tựa hồ muốn định thân.”

Lâm Thiên Dược bình đạm nói: “Chúng ta đều đã cưới thê, cho dù là nữ tử đẹp hơn nữa, cũng không có duyên.”

Viên Tử Uyên sửng sốt, liếc nhìn Kỷ Đào, lắc đầu cười: “Biểu muội phu và biểu muội phu thể tình thâm, làm cho người ta hâm mộ.”

Đến lúc trả tiền, Lâm Thiên Dược cũng trả cho Viên Tử Uyên.

Viên Tử Uyên còn chưa ăn xong, hai người cáo từ rời đi.

“Hắn lấy đâu ra bạc để đi kinh thành?” Kỷ Đào thắc mắc.

Lâm Thiên Dược lắc đầu, từ đây đến kinh thành phải đi qua mấy phủ mấy quận, tuy có thể đi bằng đường thủy nhưng đường xá xa xôi, rất tốn kém, nếu không phải cần đi thi, chỉ sợ chẳng có bao nhiêu người nguyện ý đi.

Kỷ Đào vừa nghĩ đã thấy hơi kỳ quái, vừa rồi Viên Tử Uyên nhắc đến chuyện phú hộ trong huyện định thân, hình như có chút... Hâm mộ?

Nhưng hắn đã thành thân với Liễu Hương Hương rồi, đúng như lời Lâm Thiên Dược nói, dù một cô nương có xinh đẹp hay phú quý thế nào cũng không liên quan gì đến hắn.

Sáng sớm hôm sau, Cù Thiến đến gõ cửa, gia đình họ bây giờ không thể nào sống ở thôn Bách Hoa, yến hội của tri huyện vừa qua thì liền chạy về.

Lâm Thiên Dược đã đi ra ngoài. Kỷ Đào xách giỏ định đi mua thức ăn, mặc dù là thu dọn đồ đạc về nhà nhưng cũng phải đợi Lâm Thiên Dược đến thăm các lão sư và từng người đồng môn rồi mới có thể trở về, chắc cũng mất vài ngày.

“Tẩu tử, khi nào thì các ngươi đi?” Cù Thiến tràn đầy hứng khởi, tâm trạng tốt đẹp.

Kỷ Đào dừng lại. hỏi: “Ngươi muốn đi sao?”

Cù Thiến cười một tiếng: “Đi, lúc đầu a Nhiên định đi một mình, nhưng hắn không yên lòng để ta và nương hồi thôn ở, sau đó đại ca ta nói, chúng ta đều đi, hắn cũng đưa đại tẩu và Mộ nhi theo, chúng ta dự định đi vào tháng sau, thong thả đi đường, hắn là trước năm có thể đến, chúng ta nhiều người, coi như an toàn. Tẩu tử, còn các ngươi, dự định thế nào?”

“Chúng ta vẫn chưa thương lượng chuyện này.” Kỷ Đào khẽ cười.

Cù Thiến đang rất phấn chấn, dọc đường đi đều nói lộ trình kế hoạch của mình, qua mấy phủ thành, lại đi đường thủy, sau đó qua đường bắc, rồi tới Vận thành, ngồi xe ngựa từ Vận thành, thế là đặt chân đến kinh thành.

Kỷ Đào nghe, đột nhiên cảm thấy cũng không xa lắm, phần lớn hành trình đều là lênh đênh trên nước, đi xe ngựa đến mất khoảng ba ngày, chậm hơn bốn ngày, sau đó là đi đường thủy, từ Vận thành đến kinh thành ngồi xe ngựa hai ngày chắc cũng đủ.

Có lẽ người cũng không quá mệt mỏi.

Trong đầu nàng có một ý tưởng, càng ngày càng thấy có khả thi hơn.

Tuy nhiên vẫn phải trở về thương lượng với Lâm Thiên Dược mới được, còn có Kỷ Duy bọn họ, lần này không phải là tới quận Phong An, phải hỏi bọn họ có đồng ý hay không.

Sau khi hai người quay lại, Kỷ Đào thấy cửa sân đang khép, giật mình, nhưng Lâm Thiên Dược nói chiều nay mới về mà.

Nàng đột ngột đẩy cửa ra, nếu thấy có gì không ổn liền quay đầu chạy, trong ngõ nhỏ nhiều người như vậy thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Nếu như trước đây nàng không sợ, nhưng bây giờ trong bụng có hài tử, nàng không được bất cẩn.

Cửa bị đẩy ra quá mạnh, “uỳnh” đập vào tường, Kỷ Đào nhìn vào trong, chỉ thấy Kiều Lâm nàng mới gặp qua hai lần và Lâm Thiên Dược, đang ngồi trong sân bất ngờ nhìn nàng.

Cánh tay đẩy cửa của Kỷ Đào còn chưa thu về, sau khi thấy rõ tình hình bên trong, nàng lập tức thu liễm hoảng hốt trên mặt, điềm nhiên bước vào, xoay người đóng cửa lại vừa nói: “Thiên Dược, chàng sao lại quay về, còn mang theo khách nhân?”

Nếu không phải Kỷ Đào vẫn đang đóng cửa, Lâm Thiên Dược còn phải nghi ngờ chuyện vừa rồi là giả.

Bộ dạng vừa rồi của Kỷ Đào, đôi chân hơi quay sang trái, dường như thời khắc sẵn sàng co cẳng bỏ chạy.

“Kỷ đại phu?” Kiều Lâm nhìn Kỷ Đào, lại quay qua nhìn Lâm Thiên Dược, “Thiên Dược, thê tử ngươi cưới, là Kỷ đại phu?”

Giọng nói tràn đầy nghi ngờ.

Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Hai nhà chúng ta ở gần nhau, xem như từ nhỏ cùng nhau lớn lên”

Kiều Lâm nghe xong, chợt bừng tỉnh, mỉm cười: “Thanh mai trúc mã, ta chưa bao giờ nghe ngươi nhắc đến, chỉ biết ngươi thành thân, nếu biết ngươi cưới Kỷ đại phu, bất kể thế nào ta đều sẽ đưa lễ vật.”

Kỷ Đào xấu hổ, giữa nàng và Lâm Thiên Dược chưa từng có cái gọi là tình nghĩa thanh mai trúc mã, cùng lắm chỉ là hàng xóm chăm sóc lẫn nhau mà thôi.

Trước khi đính hôn hai người hoàn toàn trong sạch, còn không thể đụng mặt bao giờ.

“Kỷ đại phu lần trước cứu mạng của ta, Kiều mỗ vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, sau này có cần thứ gì có thể nói cho ta biết, chỉ cần có thể làm được, ta sẽ không bao giờ từ chối.”