Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược nghĩ cũng phải.
“Chàng sắp lên đường, ta nghĩ, mang thêm chút bạc, cũng là đúng đắn.” Kỷ Đào nói khẽ.
Lâm Thiên Dược vội nói: “Không có việc gì, cho dù không có bạc, ta cũng có thể tự mình di."
Kỷ Đào tin tưởng lời này, hiện tại Lâm Thiên Dược cũng không phải không có bạc.
Kỷ Đào ngửi thấy mùi mực nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi, thì thầm: “Thiên Dược, ta muốn đi cùng chàng.”
Lâm Thiên Dược cho là mình nghe lầm, nhất thời sững sờ: “Đào nhi, nàng nói cái gì?”
“Ta muốn đi cùng chàng.” Lần này, ngữ khí của Kỷ Đào chắc chắn, không còn ý hỏi dò nữa.
Lâm Thiên Dược ngẫm nghĩ một lúc sau mới lắc đầu: “Không được, ta không thể chăm sóc nàng tốt, đường đi gian khổ, nếu nàng không mang thai, ta nhất định không nỡ rời xa nàng, cho dù nàng không muốn, ta cũng muốn đưa nàng theo cùng.
Nhưng mà nàng bây giờ...”
Lâm Thiên Dược đưa tay sờ bụng nàng: “Ta không muốn để hai người xảy ra chuyện, dù chỉ là một chút xíu thôi ta cũng không cho phép.”
“Ta là đại phu, sẽ không sao cả.” Kỷ Đào nghiêm túc nhìn hắn: “Ta đã nghĩ, chúng ta ngồi xe ngựa đến Phụng thành trước, từ đó đi thuyền về phía bắc, xuống thuyền là đến Vận thành, ở nơi đó đi xe ngựa tới kinh thành chỉ mất hai ngày.”
Lâm Thiên Dược chết lặng.
Vậy nên Kỷ Đào đã lên kế hoạch cho lộ trình xong hết rồi?
“Xe ngựa đi nhanh thì ba ngày, chúng ta cùng lắm thì chậm một chút, năm ngày cũng được. Sau đó ngồi thuyền, tìm thuyền lớn đi, lộ trình của thuyền lớn sẽ chậm hơn nhiều, nói chung là không có nguy hiểm, chúng ta cũng có thể cùng bọn họ xuống thuyền tham quan học tập, chờ đến Vận thành, nếu là không chịu nổi, có thể nghỉ ngơi vài ngày.”
Giọng của Kỷ Đào mềm mại, làm lòng người có cảm giác an tâm, Lâm Thiên Dược lẳng lặng lắng nghe, nghe xong cảm thấy, đưa Kỷ Đào theo cũng không có gì to tát.
“Chàng có nghĩ tới trong đêm phải ngủ một thân một mình chưa?” Kỷ Đào hỏi lại.
Không nghĩ.
Lâm Thiên Dược muốn trả lời, nhưng ngay lập tức nhận ra dụng ý của Kỷ Đào.
“Đào nhi, sao nàng lại nghĩ đến những điều này?” Lâm Thiên Dược nhìn vào mắt nàng, nghiêm túc nói.
“Thiến nhi nói, một nhà bọn họ còn có ca ca của nàng đều sẽ đi cùng nhau, còn nói tháng sau sẽ lên đường.” Kỷ Đào thành thật trả lời.
“Chúng ta trở về cùng bàn bạc với phụ mẫu đi.” Lâm Thiên Dược dịu dàng nói.
Kỷ Đào phồng mặt lên, nắm lấy tay Lâm Thiên Dược lắc lắc: “Chàng phải giúp ta.”
Âm độ mấy chữ cuối tăng lên.
Lâm Thiên Dược bật cười, xem ra thâm tâm Kỷ Đào cũng biết không dễ để thuyết phục Kỷ Duy và Liễu thị.
Về phần Điền thị, ắt hẳn sẽ không ngăn cản.
Lâm Thiên Dược bị nàng lay động, nhìn thấy trong ánh mắt nàng tràn đầy chờ mong, trong lòng mềm nhũn, nói khẽ: “Tốt.”
Kỷ Đào hài lòng.
“Thiên Dược, chàng thật tốt với ta.” Kỷ Đào không thể không khen ngợi.
Ý cười trong mắt Lâm Thiên Dược càng sâu: “Ta có khi nào đối với nàng không tốt?
Chỉ cần nàng muốn làm, ta đều sẽ đáp ứng”
Kỷ Đào trả lời ngay lập tức: “Nhớ kỹ những lời chàng nói, lần này, ta muốn cùng chàng đi kinh thành.”
Mặc dù vẫn chưa thương lượng với Kỷ Duy nhưng Kỷ Đào đã bắt đầu chuẩn bị cho công chuyện đến kinh thành, trước hết, nàng phải làm cho Lâm Thiên Dược cảm thấy rằng vấn đề tới kinh thành đã quyết định xong, đến lúc đó Kỷ Duy phản đối, hắn sẽ tự nhiên giúp đỡ.
Kỷ Đào mua vải để may quần áo, còn tự tay may một kiện áo choàng, bên trong tầng tầng lớp lớp bông trắng chỉ có ở áo khoác bông, tuy mặc vào hơi cồng kềnh lại khó coi nhưng cũng có thể dùng làm chăn bông.
Lại may một tấm nệm dày khác, Lâm Thiên Dược nhìn nàng làm điều này cũng không nói cái gì, Kỷ Đào cảm thấy Lâm Thiên Dược tựa hồ đã chấp nhận rằng nàng cũng sẽ đến kinh thành.
Kỷ Đào cũng muốn đi kinh thành, Dư thị và Cù Thiến đều rất hào hứng.
Dư thị là vì đứa nhỏ, có Kỷ Đào ở bên, nếu Mộ nhi bị ốm, cũng sẽ có đại phu. Còn Cù Thiến chỉ đơn thuần muốn có Kỷ Đào làm bạn.
Cuối tháng chín, Lâm Thiên Dược rốt cuộc xử lý xong công việc ở quận Phong An, thu dọn mọi thứ trong viện rồi mang về nhà.
Kiều Lâm mang một số loại thảo mộc đến vào giữa tháng chín, Kỷ Đào đã phối thuốc giúp hẳn, giờ là cuối tháng, biết hai người muốn thu dọn đồ đạc về nhà, hắn còn nhờ xa phu đưa họ về thôn Đào Nguyên.
Đồ vật của hai người chất đống một xe, khi đi qua đường phố phồn hoa của quận Phong An, nhìn thấy có người đón dâu, đội ngũ xe ngựa đón dâu trùng trùng điệp điệp rất là vui mừng, ven đường đông nghịt người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Xe ngựa nhường chỗ, Kỷ Đào thăm dò nhìn thử: “Đây là nhà ai thành thân, phô trương thật lón."
Lâm Thiên Dược nghe vậy, nhìn theo tầm mắt của Kỷ Đào, tùy ý nói: “Hôm nay là tin mừng trong nhà Từ lão.”