Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng lại: “Vị Từ Di cô nương...”

“Chính là nàng.” Lâm Thiên Dược mỉm cười xác nhận.

Kỷ Đào bỗng chốc không mở lời.

Cái cô nương này sẵn sàng chạy thật xa đến tận thôn Đào Nguyên hẻo lánh, chỉ để nhìn vị hôn thê của Lâm Thiên Dược, đối với Lâm Thiên Dược cũng coi như là để bụng.

Trông nàng như thế, Lâm Thiên Dược chỉ vào đội ngũ đón dâu bên ngoài cười nói:

“Nàng nhìn thử đồ cưới đi, nghe nói vị hôn phu của nàng là đệ tử mà Từ lão coi trọng, lần này thi hương đứng thứ sáu, ta đã từng gặp qua mấy lần, dung mạo tuấn tú, làm người ôn hòa có lễ, trong nhà cũng phú quý. Dù ta không cưới nàng, nàng ấy cũng không có vị hôn phu, nàng cũng sẽ không gả cho ta.”

Cũng đúng, lúc đó Lâm Thiên Dược vẫn là một tú tài nghèo, cho dù bây giờ đã là cử tử, trong mắt người như Từ lão, cũng sẽ không đem ái nữ gả cho.

Sau khi đội ngũ đi qua, cỗ xe từ từ ra khỏi cửa thành, đi về hướng huyện Đại Viễn, Kỷ Đào xốc bức màn phía sau xe, nhìn bức tường thành cổ kính dần dần lùi về sau, nàng hạ rèm xuống, nhìn qua người bên cạnh, khóe miệng càng tươi.

Sau nửa tháng, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược trở về thôn Đào Nguyên, chiếc xe ngựa dừng lại ở cửa Lâm gia và Kỷ gia.

Có lẽ nghe thấy động tĩnh, cả Liễu thị và Điền thị đều ra mở cửa, thấy hai người đã quay lại, Liễu thị tiến lên hai bước kéo Kỷ Đào, nhìn lên nhìn xuống, thấy nước da hồng hào của nàng, giữa mày giãn ra, hơi thở phào, trách cứ: “Con bây giờ càng ngày càng to gan, đang mang thai, cũng không biết chào hỏi lại đi, cứ để người ta thêm lo lắng.”

Lâm Thiên Dược đang dỡ đồ với xa phu, nghe thấy lời nói đó, vội vàng chạy tới, kéo Kỷ Đào, chắn gần hết cơ thể nàng, áy náy: “Nương, không liên quan đến Đào nhi, là con không nỡ bỏ nàng lại, cũng biết hai người sẽ không cho nàng đi cùng, thế nên sáng sớm liền gọi nàng dậy cùng đi, ngài muốn đánh muốn chửi thế nào cũng được.”

Liễu thị nhìn thấy Kỷ Đào trốn sau Lâm Thiên Dược, vừa tức vừa buồn cười.

Điền thị cũng kịp phản ứng, vội bước tới ngăn lại: “Đừng, đừng, Đào nhi là hiểu chuyện nhất, Thiên Dược từ nhỏ đã tự làm chủ, nhất định là ý của hắn, Đào nhi hiện giờ có thai, cũng không thể làm tổn hại.”

Liễu thị nhìn hai người ngăn cản trước mặt, song kiếm hợp bích xem bà là người xấu.

“Đi đường cả một ngày, mau về nghỉ ngơi đi.” Liễu thị vẫy vẫy tay vào nhà.

Điền thị nấu đồ ăn cho xa phu ăn, khi tiễn hắn thì trời cũng dần tối.

Vào ban đêm, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm trên giường, trong phòng chỉ có tiếng hít thở đều đều, Kỷ Đào lật người, đẩy Lâm Thiên Dược.

“Sao vậy?” Giọng nói của Lâm Thiên Dược đầy buồn ngủ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê còn dang tay ôm chầm Kỷ Đảo: “Ngủ đi.”

“Ta ngủ không được.” Kỷ Đào thỏ thẻ.

Lâm Thiên Dược ôm nàng, hôn một cái lên tóc.

“Chàng nói chuyện với ta đi.” Đôi mắt Kỷ Đào sáng rực bởi ánh trăng rọi qua cửa sổ vào ban đêm.

Lâm Thiên Dược khẽ "ùm" một tiếng.

Giọng nói trầm thấp của Kỷ Đào vang lên trong phòng, Lâm Thiên Dược thỉnh thoảng ậm ừ, đầu tiên là hưng phấn, sau đó dần dần mất đi thanh âm.

Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào dậy sớm, vừa đi ra ngoài đã thấy Điền thị đang bận rộn trong bếp, nghĩ ngợi xong liền đi vào phụ giúp, nhìn thoáng qua đã thấy trong nồi có cháo.

“Đào nhi dậy rồi à, ngủ tiếp một lát đi, sắp xong đây thôi.” Điền thị cười tủm tỉm.

Kỷ Đào tươi cười bước vào: “Không muốn ngủ nữa, đêm qua con không ngủ được.”

Điền thị nghe xong cười cười: “Bình thường, hồi đó ta mang Thiên Dược, cũng như thế, cha hắn còn mỗi đêm bồi ta nói chuyện, lúc đó ta còn tùy hứng, nhìn thấy hắn đã ngủ thiếp đi, liền đẩy hắn một phen...”

Điền thị nói, tươi cười tràn ra khóe miệng.

Sau khi Kỷ Đào thấy, cúi đầu xuống, Điền thị hiếm khi có lúc hạnh phúc như vậy.

"Nương."

Lâm Thiên Dược đột nhiên xuất hiện ở cửa.

Điền thị cười: “Đào nhi, xin lỗi, chỉ cần ta nghĩ tới quá khứ, liền không nhịn được nói thêm vài câu.”

“Thiên Dược, mau tới ăn cơm.” Điền thị hô.

Ăn cơm xong, Kỷ Đào quay về Kỷ gia, Liễu thị bưng bát canh gà ra, trừng mắt với nàng: “Bây giờ đã có người giúp, ta còn không dám đánh ngươi nữa.”

Kỷ Đào cười hì hì: “Nương, nương nỡ sao?”

Liễu thị duỗi tay chọc chọc cái trán Kỷ Đào.

Trong khi hai mẹ con đang cười đùa thì có tiếng gõ cửa, Dương ma ma ở trong phòng nhìn ra,

Liễu thị đã đứng dậy ra mở cửa.

Liễu Hương Hương đứng ở cửa, nhưng lần này không ôm hài tử, quần áo trên người còn mới, trên đầu còn có một cây trâm bạc, nước da trông khá hơn một chút, Viên Tử Uyên đứng bên cạnh nàng, cả hai theo Liễu thị đi vào.

“Đào nhi, muội phu đâu?” Liễu Hương Hương mỉm cười hỏi sau khi nhìn xung quanh.