Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào lướt nhìn Viên Tử Uyên, người đang nhìn Liễu Hương Hương với khuôn mặt tràn ngập nhu tình, sau đó cười chỉ vào Lâm gia đối diện: “Ở trong nhà.”

“Ngồi đi.”

Liễu thị bước ra khỏi bếp, cầm ấm trà trên tay.

Liễu Hương Hương đáp lại, kéo Viên Tử Uyên, hai người ngồi xuống liếc nhau.

“Đào nhi.”

Kỷ Đào nhàn nhã uống trà, mặc dù Liễu Hương Hương không tính toán như Tiền thị, nhưng từ sau khi thành thân, nếu không có việc gì thì sẽ không tới cửa.

Kỷ Đào ngước nhìn nàng.

Liễu Hương Hương nhìn một chút Viên Tử Uyên, cười nói: “Khi nào thì muội phu lên đường?”

Kỷ Đào nhìn thử Liễu thị: “Chúng ta vẫn chưa thảo luận về việc này.”

Liễu Hương Hương kinh ngạc: “Hã, đã là tháng mười, chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị, làm sao có thể không thảo luận?”

Kỷ Đào cười một tiếng: “Chúng ta vừa thu dọn đồ đạc ở quận Phong An và chuyển về ngày hôm qua. Cũng chưa muộn.”

Nghe vậy, Liễu Hương Hương gật đầu, chần chừ nói: “Đào nhi, là thế này, muội phu muốn đi kinh thành, Tử Uyên cũng muốn đi, không mấy để họ đi cùng, trên đường còn có thể chiếu cố lẫn nhau, chúng ta ở nhà cũng yên tâm hơn.”

Kỷ Đào không ngờ đúng như lời Vu Khải Minh đã nói, Viên Tử Uyên thực sự không định thi lại kỳ thi hương, mà đến Quốc Học quán ở kinh thành, lấy ra cơ hội duy nhất này để đánh cược.

Chỉ cần tiến vào Quốc Học quán, cả đời này chỉ có thể tham gia thi hội một lần duy nhất, nếu thi rớt, cũng chỉ có thể dựa vào được người khác tiến cử, nhưng dù có người tiến cử thì sự nghiệp cũng không tiến xa được.

“Biểu tỷ phu hắn đi kinh thành làm cái gì?”

Dù biết hết thảy nhưng Kỷ Đào vẫn hỏi một câu, nếu thực sự muốn đi cùng thì vẫn cần phải biết những điều cơ bản nhất.

Viên Tử Uyên cười nhạt: “Biểu muội, lần này ta trúng phó bảng, có thể vào Quốc Học quán ở kinh thành, ta nghĩ lão sư trong kinh thành có lẽ sẽ nghiêm khắc hơn, giống như biểu muội phu tại quận Phong An, thi một lần liền đỗ, nếu ta học tập ở kinh thành, biết đâu được cũng sẽ trúng tuyển.”

Kỷ Đào không cho là đúng, trên đời này rất nhiều cử tử, nhưng có bao nhiêu người chân chính có thể thi đậu được tiến sĩ?

Viên Tử Uyên thi lên cử tử còn quá sức, còn muốn đi thi hội.

Nhìn thấy tia hy vọng trong mắt Liễu Hương Hương, Kỷ Đào không đành lòng nói cho nàng biết tình hình thực tế, nhìn bộ dạng của nàng, rõ ràng không hiểu gì cả.

Khóe mắt Kỷ Đào nhìn thấy Lâm Thiên Dược chậm rãi đi đến, cất giọng nói: “Thiên Dược, chàng tới đây.”

Lâm Thiên Dược đến gần, lại cười: “Chuyện gì?”

Kỷ Đào chỉ vào hai người Liễu Hương Hương: “Biểu tỷ nói, hãy để biểu tỷ phu cùng chàng đi đến kinh thành, tốt xấu cũng có thể chăm sóc cho nhau.”

Lâm Thiên Dược khẽ nhăn mày, nhìn Liễu Hương Hương, nói: “Biểu tỷ phu, theo ta được biết, nếu đi vào Quốc Học quán, cả đời này chỉ có một lần cơ hội, ngươi...

Liễu Hương Hương lúc đầu rất khó hiểu, sau đó hỏi: “Một cơ hội? Là ý gì?”

Viên Tử Uyên vươn tay kéo lấy tay nàng, trấn an: “Hương Hương, khi nào về ta sẽ giải thích cặn kẽ cho nàng.”

Mặc dù Liễu Hương Hương đầy nghi ngờ, nhưng cũng không lên tiếng nữa.

Viên Tử Uyên đã quay đầu lại và kiên nhẫn giải thích với Lâm Thiên Dược: “Đa tạ biểu muội phu lo lắng, chỉ là ta không nghĩ sẽ ở lại huyện Đại Viễn. Tuy rằng sau khitrúng phó bảng ta có thể đến Quan Học ở quận Phong An. Song mấy năm nay ta tự nhận mình nỗ lực hết sức, nhưng vẫn còn hơi kém, ta muốn thử đi kinh thành, nói không chừng ở đó ta sẽ có cơ hội lớn hơn.”

Lâm Thiên Dược cũng không phải muốn nghe hắn giải thích, chỉ gật gật đầu, nhìn

Kỷ Đào và Liễu thị: “Chúng ta đại khái trong tháng này sẽ lên đường.”

“Nhanh như vậy?” Viên Tử Uyên buột miệng.

Lâm Thiên Dược gật đầu cười cười.

“Hai ngươi?” Viên Tử Uyên hỏi lại lần nữa.

Lâm Thiên Dược không đổi sắc, tựa hồ không để ý đến sự kỳ lạ của Viên Tử Uyên:

“Đúng vậy, ta đi cùng phu thê Hà huynh và một nhà đại ca của hắn, chúng ta đã bàn với họ sẽ cùng khởi hành, tựa như biểu tỷ nói, mọi người có thể hỗ trợ lẫn nhau.”

Nghe đến đây, Liễu Hương Hương không khỏi cảm thấy kỳ quái, nàng nhìn Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đang ngồi cùng một chỗ, đột nhiên nói: “Đào nhi cũng đi?”

Vừa rồi nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Liễu Hương Hương, Kỷ Đào chỉ cảm thấy không ổn, lúc này bọn họ vẫn chưa nói với Liễu thị chuyện này đâu.

Lâm Thiên Dược gật đầu: “Đúng vậy, Đào nhi là đại phu, có thể chiếu cố chúng ta trên đường.”

Mặt mày Liễu thị khẽ thay đổi, nhìn Liễu Hương Hương, đến cùng cũng không nói gì.

“Có thể chậm chút hay không? Giữa tháng... chúng ta còn chưa bắt đầu chuẩn bị" Liễu Hương Hương dò hỏi.

Lâm Thiên Dược lắc đầu cự tuyệt: “Hẳn là không được, năm trước chúng ta đã dự định đến kinh thành, cứ như lần thi hương này, đi sớm một chút, thuê nhà sẽ dễ dàng hơn, giá cả cũng phải chăng nữa.”