Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược dùng một chút, thấy mặt của Liễu Hương Hương tràn đầy thất vọng, lại nói: “Nếu ta chỉ đi một mình thì không quan trọng, chờ biểu tỷ phu cũng không thành vấn đề, nhưng là Hà huynh đưa người nhà đi cùng, mẫu thân và lão nhân gia cũng đi, không thể chịu được giày vò. Vả lại con trai duy nhất của Cù huynh mới hơn ba tháng tuổi. Tốt hơn là nên sớm lên đường, sớm đến kinh thành ổn định nhà cửa.”
Liễu Hương Hương có chút gấp gáp: “Nhưng lộ phí của chúng ta....”
“Hương Hương.” Viên Tử Uyên nhẹ giọng gọi, ngắt lời của nàng.
Liễu Hương Hương cũng cảm thấy nói lời này không thích hợp, ánh mắt quét qua Kỷ Đào: “Đào nhi, muội đi, không phải tốn thêm lộ phí cho một người sao?”
Không đợi Kỷ Đào trả lời, Viên Tử Uyên đã tiếp lời: “Hương Hương, biểu muội là đại phu, tùy ý khám bệnh tại nhà là có đủ phí.”
Liễu Hương Hương không nói gì.
Mặc dù không biết y thuật của Kỷ Đào có thể kiếm được bao nhiêu bạc, nhưng kiểu gì Kỷ Duy cũng sẽ trợ cấp cho họ.
Nàng không có ý định vay bạc của Liễu thị hay Kỷ Đào, việc hỗ trợ một người lên kinh thành đã rất khó khăn, nàng không nghĩ rằng Kỷ Duy sau khi giúp đỡ Lâm Thiên Dược sẽ còn dư bạc.
Cho dù là có, hẳn cũng không nhiều lắm, dựa vào việc nàng hồi trước có đi hỏi thăm sự tình về nương của nàng từ hai tỷ muội Hà Hoa, Liễu Hương Hương cảm thấy Liễu thị vẫn còn cho nàng vào cửa, đã rất độ lượng rồi.
Mượn bạc hay gì đó, dù cho là có, chắc cũng sẽ không đồng ý, vậy nên nàng không cần mở miệng, dù có nói ra thì cũng chỉ thêm ngượng ngùng mà thôi.
Liễu Hương Hương bất chợt nghĩ tới cái gì, đáy mắt nhìn Viên Tử Uyên đầy chờ mong, lắp bắp nói: “Tử Uyên, Đào nhi có thể đi, ta có thể... theo chăm sóc chàng được không?”
Viên Tử Uyên không đáp, chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, giọng của Liễu Hương Hương càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nghe được.
Viên Tử Uyên chỉ nhìn nàng, ngữ khí bình thường: “Đào nhi là đại phu, trên đường đi chú ý đám người Hà huynh, nàng ta đi đến kinh thành, xem như cũng có thể chữa trị cho người khác, kiếm ít bạc để nuôi gia đình, nếu nàng đi theo, một mình ta đã rất gian nan...”
Liễu Hương Hương đầu rũ xuống càng thấp, không nhịn được nói: “Tử Uyên, là ta vô dụng, ta không đi nữa.”
Kỷ Đào lạnh lùng nhìn, nhận thấy Viên Tử Uyên thực sự rất thông minh, Liễu Hương Hương trước đây là một cô nương tự tin, thế mà hiện tại lại tự ti vô cùng.
Mặc dù Liễu Hương Hương không giỏi y thuật như nàng, nhưng cũng là cô nương số một số hai ở thôn Hạ Ngư, diện mạo nhu mì, gia cảnh cũng không tệ, may áo nấu cơm mọi thứ linh tinh đều hiểu biết. Bằng không Viên gia cũng sẽ không cưới nàng.
Nhưng chỉ sau hai năm, nhìn nàng bây giờ ở trước mặt Viên Tử Uyên, hèn mọn như một giúp việc.
Kỷ Đào không khỏi nhìn thử Lâm Thiên Dược, so với Liễu Hương Hương thì Kỷ Đào thật ra còn không bằng nàng, chỉ biết y thuật, ngày thường thì có thể nấu một số món đơn giản, cái khác lại không cần phải nói, hiện tại đường kim mũi chỉ may đẹp hơn chút mà thôi, ngoài việc có y thuật, hình như là không còn gì để nói.
“Nếu bàn về chuyện chăm sóc mọi người, thì ta không bằng biểu tỷ, hơn một năm nay quận Phong An, cả hai chúng ta đều là chiếu cố lẫn nhau mà thôi.” Kỷ Đào khiêm tốn, thuận tiện hy vọng Liễu Hương Hương nghe hiểu được một chút.
Đôi mắt Liễu Hương Hương sáng lên, Viên Tử Uyên đã đứng dậy, chắp tay với Lâm Thiên Dược nói: “Biểu muội phu, chúng ta trở về bàn bạc một phen, chuẩn bị càng sớm càng tốt, cùng đi với các ngươi.”
Lâm Thiên Dược cười gật đầu: “Thật xin lỗi, nếu ta không hứa với bọn họ, nhất định sẽ chờ đợi ngươi.”
Liễu thị mỉm cười tiễn hai người đi, đóng cửa thật kỹ, trở lại nhìn thấy hai người ngồi dưới gốc cây đại thụ, có vẻ muốn tức giận, hít sâu mấy hơi, miễn cưỡng đè xuống, dửn dung hỏi: “Đào nhi, con cũng định đi?”
Lâm Thiên Dược nhéo nhéo tay Kỷ Đào, cười nhẹ: “Nương, là con, muốn đưa Đào nhi theo chăm sóc cho con.”
Chiếu cố hắn sao?
Kỷ Đào có thai, Lâm Thiên Dược cơ hồ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, ngay đến cả việc vụng trộm mang nàng đi đến quận Phong An cũng dám làm, hẳn sẽ cam long để cho nàng chiếu cố hay sao?
Liễu thị tức giận, nhìn hai người trước mặt, trách mắng: “Quả thực vô cùng hồ nháo.”
Kỷ Đào cúi đầu, Lâm Thiên Dược vội nói: “Nương, ngài đừng nóng giận, chúng con vẫn đang thương lượng với nhau.”
“Không cần phải thương lượng.” Liễu thị nhanh chóng trả lời.
Kỷ Đào có chút lo lắng cùng gấp gáp, lúc này Kỷ Duy khoanh tay từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy sắc mặt của mấy người ở trong viện đều rất khó coi, đặc biệt là Liễu thị đang trừng mắt nhìn hai người, chủ yếu là trừng mắt nhìn Kỷ Đảo.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Kỷ Duy bước tới rồi ngồi xuống, tự mình đưa tay ra rót trà .