Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy thế, Điền thị vô cùng hài lòng, kéo tay của Kỷ Đào thở dài nói: “Ta cũng không muốn con rời đi, nhưng tuổi của các con còn trẻ, ở bên nhau được vẫn là tốt nhất, năm đó ta cùng cha của Thiên Dược cũng không sống xa nhau. Đào nhị, con là đại phu, dù như thế nào cũng phải chú ý chăm sóc bản thân mình thật tốt đấy!”
Điền thị tha thiết dặn dò mất nửa ngày, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược cũng vẫn kiên nhẫn lắng nghe, chờ đến khi trở về phòng, Lâm Thiên Dược lại ôm Kỷ Đào, nhẹ giọng nói:
“Những lời mà nương của ta nói nàng đừng để trong lòng, chuyện con cái ta cũng không sốt ruột, bất luận bọn họ nói như thế nào cũng đều là con của chúng ta.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Dương ma ma sau hi biết bản thân cũng sẽ đi cùng đến kinh thành, liền bắt đầu chuẩn bị hành lý.
Cảnh Nguyên 25 năm.
Giữa tháng mười.
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược ngồi trên xe ngựa, nhìn Liễu thị cùng Kỷ Duy đứng ở cửa thôn, còn có Điền thị đứng ở dưới gốc cây đại thụ càng lúc càng xa.
“Ta không nên quyết định đi cùng với chàng.” Kỷ Đào đột nhiên nói.
Lâm Thiên Dược vòng tay qua ôm lấy nàng, không nói lời nào.
Từ đó về sau cũng không có tin tức gì về Viên Tử Uyên nữa, đám người Lâm Thiên Dược cũng không hỏi tới.
Chờ xe ngựa đi qua trấn Cổ Kỳ rồi tới huyện Đại Viễn, ra cửa bắc, liền nhìn có hai chiếc хе ngựa dừng lại ở bên đường, hai người Cù Thiến cùng Du thị đang đứng ở bên đường trêu đùa đứa nhỏ ở trong lòng ngực Dư thị, Ngô thị đứng ở một bên nhìn lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ.
Xe ngựa của Lâm Thiên Dược dừng lại, mấy người đều đồng thời nhìn về phía hắn, nhìn thấy người vén rèm lên chính là Kỷ Đào, Cù Thiến vô cùng vui mừng chạy tới.
“Tẩu tử, tẩu đã đến rồi.” Trên mặt của Cù Thiến lộ ra nụ cười xán lạn, hiển nhiên vô cùng vui vẻ.
Từ khi nàng cùng Hà Nhiên thành thân, tuy rằng Kỷ Đào thường xuyên nghe thấy nàng oán giận Ngô thị keo kiệt bủn xỉn nhưng tươi cười ở trên mặt nàng lại càng ngày càng nhiều hơn.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, nhìn về phía mọi người cách đó không xa, áy náy nói:
“Mọi người đã đợi lâu rồi đúng không?”
Cù Thiến không để ý nói: “Không có, chúng ta cũng chỉ vừa mới tới, chỉ là xuống dưới nghỉ chân một chút mà thôi.”
Lâm Thiên Dược đã đi xuống xe ngựa, qua đi cùng hai người Cù Vĩ và Hà Nhiên nói vài câu, sau đó quay lại cười nói: “Đào nhi, chúng ta tiếp tục đi thôi, ban đêm có thể đến được Cẩm Thành, chúng ta sẽ ở đó một đêm.”
Kỷ Đào không phản đối, bước lên xe ngựa đi tiếp.
Xe ngựa này là Kiều Lâm đưa cho Kỷ Đào khi đưa tiền thuốc đến, nghe được Lâm Thiên Dược nói muốn giữa tháng mười khởi hành liền phân phó người đến đưa họ đi, người đánh xe vẫn là người trẻ tuổi đó, tên gọi là Tiểu Ngũ, đưa bọn họ đưa đến Phụng thành sau đó lại quay đầu trở về.
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược cũng không tiện cự tuyệt, Kiều Lâm nhìn qua vô cùng chân thành, chủ yếu là vì thuốc của Kỷ Đào.
Tuy rằng không biết Kiều Lâm lấy thuốc đưa cho ai dùng nhưng Kỷ Đào cũng biết đó hẳn là người vô cùng quan trọng với hắn, lần này Kỷ Đào đã chuẩn bị hai mươi lọ, hắn lại đưa cho năng một trăm lượng bạc, dược liệu đại đa số đều là Kiều Lâm đưa tới, tính tính cũng gần như giống nhau. Hơn nữa Kiều Lâm phân phó chiếc xe ngựa này cũng đủ để thấy được tấm chân tình của hắn.
“Đào nhi, có mệt hay không?” Lâm Thiên Dược lên xe ngựa, duỗi tay sờ trán của nàng.
Kỷ Đào lắc đầu.
Dương ma ma đã đi đến bên ngoài xe ngựa, trong xe ngựa được bà trang bị vô cùng cẩn thận hiến cho nàng không hề cảm thấy một chút khó chịu cùng xóc nảy nào.
Kỷ Đào lấy ra hai trăm lượng bạc để trong túi, trong đó có ngân phiếu trị giá hai trăm lượng do Kiều Lâm đưa cho, xem như là gia sản to lớn của Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược.
Trừ cái này ra còn có một cái túi tiền hác có ba mươi lượng mà trước đó Kỷ Duy đã đưa cho, lần này lại đưa thêm cho nàng năm mươi lượng bạc, mấy năm nay Kỷ Đào tự mình tiết kiệm được hai mươi lượng, một lần nữa đổi thành ngân phiếu trị giá một trăm lượng.
Mà lộ phí đi đường lần này của hai người bọn họ được lấy từ tiền cưới của Lâm
Thiên Dược, vô cùng nhiều, có tới hơn ba mươi lượng bạc vụn, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì số bạc này cũng đủ để cho hai người đến được kinh thành.
Kỷ Duy lần này lấy ra một trăm lượng bạc, ban đầu Kỷ Đào cũng định giống như quá khứ, lấy mười lượng là đủ rồi nhưng lần này lại không thể làm như vậy, Kỷ Duy vô cùng kiên quyết muốn nàng nhận lấy, ra đường cần mang nhiều tiền một chút cũng không phải chuyện xấu gì.
Kỷ Đào nghĩ đến chuyện này, dựa vào người Lâm Thiên Dược, mơ mơ màng màng liền ngủ mất.