Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dọc theo đường đi vẫn coi là êm ả, ban ngày lên đường, ban đêm liền tìm một khách điểm ngủ lại, cũng không có chuyện đặc biệt gì xảy ra, buổi chiều bốn ngày sau, bọn họ tiến vào trong Phụng thành.

Phụng thành cách quận Phong An khoảng ba bốn ngày ngồi xe ngựa nhưng lại phồn hoa hơn rất nhiều, nơi này có bến tàu, tất cả đồ vật ở trong nước đều có thể mua được ở chỗ này.

Ba người tìm một khách điểm, không phải là tốt nhất, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ là một nơi bình thường, dù sao đám người Cù Thiến cũng không tính là giàu có.

Lâm Thiên Dược nói muốn ba phòng ở, sau khi lên lầu, trong phòng cũng xem như là sạch sẽ, hắn nhìn qua một lượt rồi gọi Tiểu Ngũ tới.

Tiểu Ngũ đại khái khoảng 17-18 tuổi, có chút thẹn thùng, vừa tiến lên đã hướng Lâm Thiên Dược hơi khom người nói: “Lâm công tử.”

Lâm Thiên Dược móc ra một cái túi tiền đưa qua nói: “Tiểu Ngũ, nhiều ngày qua cảm ơn ngươi rất nhiều, đây là một chút thành ý của ta.”

Thấy hắn không nhận lấy, Lâm Thiên Dược không nhịn được mà nhét vào trong lòng ngực hắn, cười nói: “Cho ngươi thì người nhận lấy đi, chủ tử của ngươi cũng sẽ không biết.”

Tiểu Ngũ suy tư sau một lúc lâu, nhận túi tiền, nói: “Lâm công tử, ngài là người tốt, ta biết không nên nhận lấy nhưng trong nhà của ta....”

“Ta chính là thật lòng muốn đưa cho ngươi vì vậy không cần phải nói thêm gì nữa.” Lâm Thiên Dược ngắt lời hắn.

“Ngày mai ngươi liền khởi hành trở về đi, chủ tử của ngươi vẫn còn đang chờ ngươi đó. Mấy ngày nữa chúng ta sẽ dùng thuyền rời khỏi nơi này.”

Tiểu Ngũ lại hành lễ thêm một lần nữa, cầm bạc vui mừng đi ra cửa.

“Phu nhân, dùng cơm trước đi đã.” Dương ma ma bưng một cái khay tiến vào.

Một đêm không nói chuyện, hai người ngủ đến hi bên ngoài sáng hẳn mới cùng nhau đi xuống lầu, trong đại đường của khách điếm người ta ngồi thành nhóm ba đến năm người, Cù Thiến cùng Hà Nhiên đang ngồi ở một nơi vắng vẻ, nhìn thấy ba người Kỷ Đào cùng đi xuống lầu liền vẫy tay gọi.

Đến gần mới nhìn thấy được sắc mặt của Ngô thị tái nhợt, bình thường thân thể của bà cũng không tốt lắm, đã nhiều ngày lên đường có lẽ là rất mệt mỏi. Nhưng mà những chuyện này đều bình thường, không bình thường chính là lúc này sắc mặt của bà tỏ ra lạnh lùng, dáng vẻ rất không vui.

Sau khi ăn cơm xong, cả nhà Cù Vĩ cũng xuống lầu, bọn họ hình như là dùng cơm ở trên lầu, đi tới gần liền nói: “Chúng ta đi đến bến tàu tìm thuyền, hỏi một chút xem có thuyền lớn đi đến kinh thành hay không, tránh những chuyện rắc rối”

Mọi người cũng không phản đối, chờ đi ra đến cửa, Ngô thị nhíu mày nói: “Mọi người đi đi, ta có chút không thoải mái muốn trở về nghỉ ngơi một lát.”

Thấy sắc mặt của Ngô thị tái nhợt, Kỷ Đào vội hỏi: “Đại nương, có cần con xem qua cho người một chút không?”

Ngô thị xua xua tay nói: “Không cần, ta nghỉ một lát là được rồi.”

Cù Thiến nhìn trái rồi nhìn phải, tiến lên đỡ bà: “Nương, con ở lại cùng ngài.”

Sắc mặt của Ngô thị cũng dịu đi vài phần, thanh âm cứng rắn lúc nãy cũng nhẹ đi một chút: “Không có việc gì, các con còn trẻ, đi dạo cùng nhau cũng tốt.”

Cù Thiến quyết định đưa bà lên lầu nghỉ xong mới xuống dưới cùng mọi người đi dạo phố, sắc mặt của Hà Nhiên không tốt lắm.

Xem bộ dáng này, rõ ràng là sáng nay trước khi Kỷ Đào xuống lầu, một nhà bọn họ đã xảy ra chuyện gì đó.

Cù Thiến lại chủ động tới gần Kỷ Đào, giống như lúc ở quân Phong An mà oán giận Ngô thị, thấp giọng nói: “Tẩu tử, mẹ chồng của ta....”

Kỷ Đào mỉm cười nhìn nàng.

“Đại khái ta không nên tới đây mà phải ở nhà hầu hạ bà ấy. Tẩu có chuyện không biết, buổi sáng hôm nay lúc chúng ta gọi món ăn, không biết sao bà ấy đột nhiên hỏi tiểu nhị giá cả, sau đó liền không vui vẻ nữa.”

Kỷ Đào hiểu rõ, đây là do Ngô thị tiếc tiền.

Cù Thiến cũng chỉ là tùy tiện nói nói, cũng không phải chán ghét Ngô thị, Cù Vĩ mang theo bọn họ trực tiếp đi đến bến tàu.

Trên bến tàu đúng lúc có một chiếc thuyền lớn, rất xa trên mặt sông có một ít thuyền, xa hơn một chút nữa thì chỉ có thể thấy những đốm đen.

Trên bến tàu có rất nhiều người vội vã đi qua đi lại.

Mấy người bọn họ cũng khá nổi bật hơn nữa trong tay của Dư thị còn ôm một đứa nhỏ, dáng vẻ của Kỷ Đào và Cù Thiến lại xinh đẹp, hơn nữa ba người Lâm Thiên Dược lại vô cùng phong độ lại trí thức, hào hoa phong nhã, vừa nhìn đã biết chính là người đọc sách.

Đoàn người ở trên bến tàu nhìn khắp xung quanh, đột nhiên có một người giống như quản su tiến lên, hướng Cù Vĩ cúi đầu hành lễ nói: “Xin hỏi công tử muốn ngồi thuyền sao?”

Ánh mắt của Cù Vĩ sáng lên trả lời: “Đúng vậy.”

Quản sự kia liền chào một tiếng: “Lão gia nhà ta mời chư vị đi lên thuyền nói chuyện.”