Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Tranh thủ bây giờ thuyền đang cập bến liền muốn đi dạo nhiều một chút, qua mấy ngày nữa liền không thể ra ngoài nữa rồi.” Kỷ Đào hướng Cù Thiến cười nói.

Ngô thị không ra ngoài nửa bước, cả ngày cứ luôn ở trong phòng ngủ, theo lời của Dương ma ma, bà ấy còn định may y phục ở trong phòng nhưng bởi vì trong phòng tối tăm mới từ bỏ. Ngày thường ăn cơm cũng chỉ ăn cơm canh ở trên thuyền, một chút cũng không muốn lãng phí.

Cù Thiến tới gần Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Chúng ta vốn dĩ không định ra ngoài, là nương của ta muốn chúng ta ra ngoài mua cho bà ấy chút đồ ăn”

Kỷ Đào hiểu rõ.

Một vài người đang nói chuyện vui vẻ, cửa phòng của phu thê nhà phú quý kia đột nhiên mở ra, người phụ nhân đi ra, sắc mặt hơi trầm xuống, cười lạnh nói: “Còn quỳ làm gì? Người đi lại qua chỗ này nhiều, chỗ này lại nhỏ, muốn làm hỏng thanh danh của chủ tử các ngươi có phải hay không? Cả ngày chỉ biết làm cho ta ngột ngạt.”

Mấy người liếc nhau, xem ra vị phụ nhân đó vì chuyện gì đó mà tức giận.

Lại lạnh giọng hỏi: “Yến nhi có đỡ chút nào không? Nếu vẫn không chuyển biến tốt lên vậy ném nàng ra ngoài đi, số bạc dùng để mời đại phu kia đã đủ để ta mua được hai nha đầu về dạy dỗ rồi.”

Nha hoàn tên là Oanh nhi vừa mới định bò dậy nghe được câu này liền nhanh chóng quỳ xuống: “Phu nhân, Yến nhi rất nhanh sẽ khỏe lại thôi. Cầu xin phu nhân đừng ném nàng ấy ra ngoài.”

Phụ nhân cười lạnh: “Các ngươi chính là tỷ muội tình thâm còn ta trở thành một ác nhân hay sao?”

Thấy nàng ta càng nói càng tức giận, nha hoàn đang quỳ trên mặt đất đều run lên.

Cù Thiến cùng Hà Nhiên cũng bị mấy người mà nàng ta mang theo lấp kín lối đi không ra ngoài được, đành phải đứng một chỗ nhìn.

Kỷ Đào tới gần Cù Thiến, thấp giọng nói: “Đi về trước đi, đợi chút nữa lại ra ngoài.”

Hà Nhiên cũng nghe được lời mà Kỷ Đào nói, cũng đành chấp nhận đưa Cù Thiến trở về phòng.

Cho dù đã đóng cửa lại thì ở trong phòng vẫn có thể nghe được tiếng ổn ào ở bên ngoài, cuối cùng người nam tử kia ra ngoài tức giận mắng hết mấy người đó thì trò khôi hài này mới coi như kết thúc.

“Đào nhi, bọn họ ồn ào như vậy nàng có cảm thấy thân thể không ổn chỗ nào hay không?” Lâm Thiên Dược nhíu mày.

Kỷ Đào lắc đầu nói: “Không có việc gì, hơn nữa con thuyền này đúng thật là không tồi, nàng ta cũng không có nhiều sức lực như vậy mà ngày nào cũng gây sự ồn ào.”

Bất quá, hôm nay cơn tức giận của phụ nhân kia đúng là có chút lớn.

Đúng vậy, đại khái là mỗi tháng đều có vài ngày như vậy chăng? Kỷ Đào đã nhận định sai rồi.

Người phụ nhân kia căn bản không phải chỉ làm loạn lên một lần giống như nàng nghĩ, kể từ ngày hôm đó, cơ bản mỗi ngày nàng ta sẽ đều mắng chửi hạ nhân, động một chút sẽ phạt quỳ, còn sẽ không cho người ta cơm ăn.

Bởi vì khi tức giận thanh âm của ta ta quá lớn, nàng ta đã làm kinh động đến Kỷ Đào, khi Lâm Thiên Dược chuẩn bị đi tìm quản sự, Cù Vĩ đã đi trước một bước đi, bọn họ cạnh phòng của vị phụ nhân này, có đôi khi Mộ nhi vừa mới ngủ, bên kia nàng ta lại tức giận mắng chửi một trận làm cho đứa nhỏ thức giấc.

Quản sự đương nhiên là đi tìm nàng ta.

Không biết hai người nói gì đó mà từ đó về sau người phụ nhân chỉ cần nhìn thấy nhóm người bọn họ liền không thoải mái, thỉnh thoảng còn châm chọc hai câu.

Đặc biệt khi nhìn đến Dư thị liền tỏ ra khinh bỉ cùng khinh thường.

Ngày tháng chậm rãi qua đi, mỗi ngày đều có người hướng trên thuyền dọn đồ vật, ngày mà quản sự tới báo cho đám người Kỷ Đào rằng thuyền sắp khởi hành cũng đã là sáu ngày trước.

Thuyền lớn rời khỏi Du thành, đã nhiều ngày qua đi, Kỷ Đào cũng biết vì sao phụ nhân kia luôn có thái độ khác thường lại thường xuyên tức giận, thậm chí ở trước mặt phu quân của nàng ta cũng không thu liễn lại chút nào.

Tất cả đều là bởi vì người nữ tử mỹ mạo kia, chính là người mà phu quân của nàng từ trong Tuyết Nguyệt lâu chuộc thân về.

Hoa danh của nàng là Tuyết Vũ, nghe nói là ở trong Tuyết Nguyệt lâu ngoại trừ Yên Vũ là nữ tử mỹ mạo nhất thì nàng vẫn là một thanh quan, hắn muốn nạp nàng làm thiếp thất.

Vị phụ nhân kia không biết vì sao không đem sự tức giận của mình phát trên người nàng ta mà tất cả lại trút ở trên người hạ nhân của mình.

Quản sự cũng đã đi tìm gặp vài lần, thậm chí uy hiếp nếu lại làm phiền đến người khác sẽ khiến cho bọn họ phải rời thuyền.

Nàng mới thu liễm lại một chút.

Bên kia gà bay chó sủa, đám người của Kỷ Đào cũng chỉ có thể ít ra ngoài hơn một chút để tránh đi bọn họ.

Trước khi ra ngoài, Kỷ Đào cũng đã từng nghĩ tới cả đoạn đường của mình có khả năng sẽ phải gặp đủ loại người khác nhau, hiện giờ gặp phải người như vậy cũng chỉ có thể nhận bản thân xui xẻo mà thôi.