Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Con thuyền này của Hồ tam gia, không riêng ở Phụng thành mà ngay tại Du thành cũng có tiếng là trượng nghĩa. Kỷ Đào không có khả năng vì tránh đi đôi phu thê kia mà phải đi tìm một thuyền khác.
Ai cũng không biết được nếu đi một con thuyền khác có gặp phải những người như vậy nữa hay không, hay sẽ đụng phải người quá đáng hơn.
Kỳ thật ngẫm nghĩ kỹ lại, hiện giờ như vậy cũng tốt, cho dù là ầm ĩ một chút cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến người của bọn họ.
Một ngày này trôi qua trong gió êm sóng lặng, Kỷ Đào nằm ở trên giường ngủ trưa, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, nàng đem chăn kéo qua đỉnh đầu ngủ tiếp, vốn định không quan tâm chuyện này.
Nếu không ngoài ý muốn vậy thì một lát sau người nam tử kia liền bước ra trách cứ bọn họ, người phụ nhân cho dù hung dữ đến đâu cũng vẫn cảm thấy sợ hãi, đương nhiên cũng sẽ nhờ vậy mà thu liễm vài phần, sau đó không gian cũng sẽ yên tĩnh lại.
Nhưng lúc này lại hoàn toàn không giống như vậy, tiếng ồn ào ở bên ngoài càng lúc càng lớn, Kỷ Đào kéo chăn xuống đưa mắt nhìn Lâm Thiên Dược đang ngồi đọc sách ở trên ghế.
Động tĩnh lớn như thế này không giống như lúc trước nha!
Nàng rõ ràng nghe được thanh âm nam tử kia tức giận đến mức muốn hộc máu mà quát lớn, nhưng lần này người phụ nhân lại không im lặng giống như lúc trước, ngược lại thanh âm càng lớn hơn, còn có chút sắc nhọn.
Ngay sau đó, chính là thanh âm đồ vật va vào vách tường, còn có tiếng thét chói tai của nữ tử cùng tiếng khóc.
Sau khi Lâm Thiên Dược ngồi nghe một lúc lâu liền đứng lên nói: “Đào nhi, ta đi xem một chút xem có phải trên thuyền đã xảy ra chuyện hay không, nàng không cần đi ra ngoài tránh để cho người khác không may làm nàng bị ngộ thương”
Kỷ Đào gật gật đầu, lại dặn dò nói: “Chàng cũng cách xa một chút.”
Lâm Thiên Dược hiểu ý, cười cười bước ra ngoài.
Bên ngoài thanh âm càng lúc càng lớn, tựa hồ còn có thanh âm của quản sự đang nổi giận đùng đùng quát lớn.
Sau đó thanh âm dần dần nhỏ xuống.
Lâm Thiên Dược lúc này liền đẩy của tiến vào, nói: “Đào nhi, nha hoàn tên là Yên nhi ở bên ngoài lúc trước nói là bị say tàu, muốn nàng đi chẩn trị cho thật ra là đang có thai.”
Kỷ Đào hơi hơi kinh ngạc, số lần nàng nhìn thấy nha hoàn kia có thể đếm được trên đầu ngón tay, cũng sẽ không chú ý đến việc nha hoàn của người ta có thai hay là không cho nên nàng thật sự không biết chuyện này.
“Cái bụng của nàng ta cũng đã lớn thành như vậy.” Lâm Thiên Dược khoa tay múa chân một chút.
Kỷ Đào nhìn thoáng qua, so với bụng của nàng hiện tại còn lớn hơn một chút, nàng hiện giờ vừa đúng ba tháng, nếu là không nhìn kỹ căn bản là nhìn không ra.
Nói như thế tới, nha hoàn kia đã hơn ba tháng rồi sao?
Có thể ở dưới mí mắt của chủ mẫu mà an an ổn ổn vượt qua ba tháng đầu mang thai cũng không phải tầm thường, cái thai này trên cơ bản đã ổn định rồi.
Kỷ Đào đang ở trên giường suy nghĩ đến nhiều chuyện, liền nghe được Lâm Thiên Dược nói: “Vừa rồi thanh âm kia, giống như thanh âm nàng ta bị đẩy và vào tường, thời điểm ta ra ngoài nhìn thấy trên mặt đất có một vũng máu tươi lớn.”
Đôi mắt của Kỷ Đào hơi trợn to.
“Hiện tại như thế nào rồi?” Kỷ Đào vội hỏi nói.
Lâm Thiên Dược chỉ nhìn nàng, sau một lúc lâu mới nói: “Hiện tại đã được một nha hoàn khác đỡ trở về phòng rồi.”
Kỷ Đào nhíu mày.
Lâm Thiên Dược bước lên phía trước, ôm chầm lấy người nàng, an ủi nói: “Đào nhi, nàng ta có lẽ sẽ không gặp chuyện gì, nàng cũng đừng quản chuyện của bọn họ.”
Nàng quản được sao?
Người phụ nhân kia có thể xuống tay tàn nhẫn như vậy, hiển nhiên là một người tàn nhẫn độc ác.
Vì một người không liên quan đến mình, Kỷ Đào thật sự không cần chọc phải người như vậy.
Hơn nữa hiện giờ nàng đang mang thai, lại vào thời kỳ quan trọng.
Thuyền lớn ổn định vững chắc đi về phía trước, nửa ngày sau có tiếng gõ cửa, đúng lúc Dương ma ma cũng ở đây, bà đang tính toán muốn may cho Kỷ Đào chút quần áo mùa đông vừa với thân hình của nàng.
Nghe được tiếng đập cửa, Dương ma ma đi qua mở cửa, liền nhìn thấy quản sự đang đứng ở cửa, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Sau khi nhìn thấy Lâm Thiên Dược liền cúi xuống hành lễ rồi nói: “Vẫn mong phu nhân có thể ra tay cứu người.”
Sắc mặt của Lâm Thiên Dược lạnh lùng hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Trên mặt quản sự mang ý cười trả lời: “Hôm qua cô nương bị thương kia vẫn luôn chảy máu, nghe nói đã hôn mê bất tỉnh. Mới vừa rồi chủ tử của nàng đến nói với ta rằng chuẩn bị đem nha hoàn này ném xuống dưới nước.”
“Ta cũng lý luận vài câu, nàng ta liền nói nha hoàn này đã ý khế ước bán thân, cho dù là đánh chết cũng không có ai đến hỏi, huống chi hiện gì chỉ là ném nàng xuống nước mà thôi.”
Quản sự thở dài một hơi.