Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược nhìn thoáng qua Kỷ Đào, có chút khó xử nói: “Ngươi đã giúp chúng ta rất nhiều, theo lý mà nói chúng ta hẳn là nên hỗ trợ, chỉ là ngươi cũng thấy rồi, người nọ xuống tay tàn nhẫn, phu thê chúng ta lại yếu thế vô năng, không thể đối nghịch cùng với nàng ta.
Quản sự giống như đang suy nghĩ gì đó, đứng dậy đi gõ cửa phòng người phụ nhân kia.
Lâm Thiên Dược đóng cửa sau đó hướng Kỷ Đào nói: “Đào nhi, chúng ta không cần lo chuyện này.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Tiếng đập cửa rất nhanh lại vang lên, quản sự vẫn đứng ở cửa mỉm cười, tựa hồ là sợ Kỷ Đào từ chối ra tay tương trợ liền nói: “Người phu nhân này nói, nha hoàn này nàng ta từ bỏ, tùy ý để cho chúng ta xử trí. Ta đã đi tìm chủ nhân của ta nói qua, chủ nhân cũng nói nếu phu nhân chịu ra tay, bất luận kết quả có ra sao thì gian phòng này cũng sẽ không tính tiền của mọi người nữa.”
“Ta đi xem một chút.” Kỷ Đào đi ra ngoài.
Vẻ mặt của quản sự vô cùng vui mừng nói: “Chủ nhân của ta thích người làm việc quyết đoán nhanh nhẹn nhất.”
Kỷ Đào đi vào gian phòng của hai nha hoàn kia, một mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, nàng khẽ nhíu mày, tiến lên hai bước, liền nhìn thấy cô nương đang nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giưởng, sắc mặt trắng bệch, môi hơi hơi tái xanh, Kỷ Đào duỗi tay bắt mạch.
Vẻ mặt của nha hoàn tên Oanh nhi ở bên cạnh có chút nôn nóng, trong mắt còn vương nước
“Phu nhân, ngài có thể cứu nàng ấy không?”
“Ngài mau cứu nàng đi!”
“Ta dập đầu với ngài.”
Nói rồi nàng ta liền quỳ xuống.
Quản sự vội ngăn nàng lại, lạnh lùng nói: “Đừng ở chỗ này thêm phiền phức nữa, từ hôm nay trở đi nàng ta sống hay chết đều hông có liên quan gì đến nhà của các ngươi, đây chính là đại phu mà chủ tử nhà ta dùng bạc mời đến.” Oanh Nhi cơ hồ khóc thành tiếng.
Sau khi Kỷ Đào bắt mạch một lúc lâu, nói: “Cần phải châm cứu, trong bụng của nàng căn bản là không sạch sẽ. Còn cần phải uống thuốc.”
Quản sự thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Nói như vậy tức là cứu được rồi sao?”
Kỷ Đào khẽ gật đầu, lấy ra ngân châm.
Mười lăm phút sau, Kỷ Đào rút ngân châm ra, nói: “Cho người đến chỗ ta lấy thuốc”
Quản sự gật đầu. Lại chỉ huy vài người đem nha hoàn kia nâng ra ngoài khoang thuyền, hình như là dọn lên trên lầu.
Kỷ Đào đưa thuốc cho nàng xong cũng không quan tâm đến nữa, chỉ cần trong bụng của nàng sạch sẽ thì có thể giữ được tính mạng.
Cũng chỉ có thể giữ được tính mạng mà thôi.
Những ngày buồn tẻ ở trên thuyền tiếp tục trôi qua, vị phụ nhân kia vậy mà lại không có nháo loạn ầm ý giống như mấy ngày trước nữa.
Vị Tuyết Vũ công nương kia vẫn giống như trước không ra khỏi cửa, Kỷ Đào cũng không ra khỏi cửa, ngoại trừ ngày hôm đó ở trên con đường nhỏ gặp qua một lần thì không còn gặp lại nhau nữa.
Qua ba ngày, thuyền lại cập bến ở một cái bến tàu nhỏ, bến tàu này so với bến tàu ở Phụng thành còn nhỏ hơn, chỉ có thể cập bến được một con thuyền, chung quanh có chút hoang vắng, nghe nói bởi vì có thuyền đến, những người này mới đến, bằng không ngoại trừ mấy con thuyền đánh cá, trên cơ bản chính là hoang tàn vắng vẻ.
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược vẫn rời thuyền lên bờ đi xem một chút, coi như là tản bộ.
Thuyền dừng lại nửa ngày sau đó lại tiếp tục khởi hành, đến khi thuyền sắp rời khỏi bến tàu thì rất xa nhìn thấy có ba người đang chạy lại gần, một nam nhân và hai nữ nhân.
Quản sự lại nhíu mày, cuối cùng vẫn dùng lại, ba người kia mới có thể lên thuyền.
Như vậy, lần này phòng cho khách ở trên thuyền cuối cùng cũng đã đầy.
Ba người kia, nghe nói là một đôi phu thê cùng cô em chồng, trên thuyền lại chỉ có một gian nhà ở, ba người từ đi bước lên thuyền ai cũng không chịu xuống, đứng ở đầu thuyền không ngừng dây dưa.
Kỷ Đào không quản chuyện này liền trở về phòng đọc sách.
Ngày thứ hai nàng mới biết được, căn phòng cuối cùng chỉ có đôi phu thê kia ở, người muội muội kia liền đi sang ở cùng phòng với người muội muội có ca ca bị bệnh lúc trước.
Hai huynh muội trước kia họ Tạ. Người ca ca tên là Tạ Đông, chính là người tư sinh bị bệnh đó, hơn nữa người này cũng là cử tử.
Muội muội tên là Tạ Liên, Kỷ Đào cảm thấy cô nương này vô cùng thông minh, lúc trước Tạ Đông bị bệnh nặng, tất cả là dựa vào nàng đến nói chuyện với quản sự thì hai người mới có thể lên thuyền. Hiện giờ còn lợi hại hơn, người muội muội hôm qua lên thuyền ở cùng một gian phòng với nàng, nàng còn muốn người ta trả toàn bộ phí phòng ở.
Cặp phu thê hôm qua lên thuyền kia cũng đi Vận thành. Nam tử kia tên Thạch Nghị, cũng là cử tử, thê tử tên Lý thị. Muội muội tên là Thạch Kỳ, chính là cô nương ở cùng phòng với Tạ Liên.