Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bọn họ ăn mặc cũng vô cùng quý khí, y phục trên người toàn bộ là tơ lụa, trang sức ở trên đầu là vàng, đương nhiên là mạ vàng, bên hông treo ngọc bội bên cạnh cũng nạm kim, tạo cho người ta cảm giác sáng lấp lánh.
Tóm lại, liếc mắt một cái nhìn vô cùng khoa trương, cả người chính là một dáng vẻ
“ta rất có tiền”.
Sau khi Kỷ Đào nhìn thấy, mỉm cười nói: Cũng khó trách bọn họ trả tiền phòng cho Tạ Liên, người ta căn bản là không thiếu bạc.
Trong tay Lâm Thiên Dược cầm cuốn sách, cũng không tỏ ý kiến.
Dương ma ma sau khi nghe được lại bật cười: “Có tiền hay không cũng không cần thiết phải phô trương như vậy, bọn họ có thể ngồi trên con thuyền này cũng co như vậy khí tốt.”
Lại thấp giọng nói: “Nếu bọn họ gặp phải loại người lòng dạ hiểm độc chỉ sợ bị lột sạch đến da cũng không còn.”
Kỷ Đào gật gật đầu, khi đi ra ngoài, tài không lộ phú cũng vô cùng có lý.
*Tài không lộ phú: Giàu có mà không khoe khoang.
Thuyền lớn vững vàng đi về phía trước, hiện giờ trong khoang thuyền bầu không khí hài hòa đến lạ thường, mọi người tuy rằng nhìn nhau không thuận mắt lại cũng cũng không làm loạn gây sự, nhiều nhất cũng chỉ là liếc mắt nhìn người khác mà thôi.
Đặc biệt là Lý thị cùng vị Liên phu nhân kia, dừng như vô cùng bất hòa, hai người chỉ cần chạm mặt nhau một cái liền thấy đối phương không vừa mắt.
Kỷ Đào mắt lạnh nhìn, cũng không tham gia vào, Cù Thiến cùng Du thị cũng không phải là kẻ ngốc, bọn họ cũng không ra hỏi cửa, Ngô thị thì lại càng không, từ lúc bà lỡ miệng nói ra Kỷ Đào là đại phụ, sau khi bị Oanh nhi biết liền dây dưa không dứt, bà liền vô cùng tự trách, không hề bước chân ra cửa, ngay đến nói chuyện cũng không dám nói nhiều.
Vào ngày này, ánh mặt trời vừa phải, tỏa ra ánh nắng ấm áp chiếu vào mọi người, Kỷ
Đào cùng Lâm Thiên Dược đứng ở đầu thuyền nhìn khắp xung quanh. Đằng sau có tiếng bước chân rất nhỏ đang tiến lại gần, Kỷ Đào vừa quay lại liền nhìn thấy được cô nương tên Yên nhi kia.
Y phục hiện giờ ở trên người của nàng cùng với hai nha hoàn ở bên cạnh Hồ tam gia giống nhau như đúc.
Yên nhi sắc mặt có chút tái nhợt, hướng về phía Kỷ Đào nghiêm túc nói: “Đa tạ phu nhân đã cứu mạng.”
Kỷ Đào cười: “Không cần cảm tạ ta, là Hồ tam gia bỏ bạc ra mời ta chẩn trị, ta bất quá là chữa bệnh lấy tiền mà thôi.”
Yên nhi lại lần nữa nói: “Lão gia cũng là người tốt, nguyện ý cứu ta.”
Nhìn bộ dáng đầy cảm kích của nàng, Kỷ Đào lại nhẹ nhàng đẩy đẩy Lâm Thiên Dược.
Lâm Thiên Dược tiến lên hai bước, xoay lưng về phía hai người.
Yên nhi hơi hơi nghi hoặc.
Kỷ Đào tiến lên hai bước, thấp giọng nói: “Thật không dám giấu giếm, y thuật của ta không tinh thông, cũng chỉ có thể cứu được tính mạng của ngươi mà thôi, ngày sau có lẽ sẽ khó có thể mang thai nữa.”
Yên nhi hơi hơi sửng sốt, ngay sau đó bật cười: “Thiếu chút nữa cũng đã mất mạng, chuyện này thì tính là cái gì, ngày sau ta chỉ hầu hạ Hồ tam gia cho tốt, báo đáp ơn cứu mạng của ngài ấy là được.”
Sắc trời đột nhiên dần dần tối sầm đi, một trận gió lạnh thổi tới, Kỷ Đào đưa mắt nhìn lên chỉ thấy chân trời đột nhiên bay tới một tảng lớn mây đen, rất nhanh sau đó bầu trời liền trở nên ảm đạm, bầu trời đen kịt lại muốn đổi mưa to.
Hơn nữa còn có thể cảm nhận được luồng gió thổi qua mặt, nóng rát.
Sắc mặt của Lâm Thiên Dược ngưng trọng lại, xoay người kéo Kỷ Đào xuống thuyền, lại nhìn quanh bốn phía một lượt rồi mới nói: “Đào nhi, nàng trở về phòng trước đi, cẩn thận bị cảm lạnh, ta đi hỏi quản sự một chút, sắc trời như vậy liệu có xảy ra chuyện gì hay không!”
Quản sự đã từ trong khoang thuyền chạy ra, lớn tiếng nói: “Hạ cánh buồm xuống.”
Nhìn thấy hai người Lâm Thiên Dược, lớn tiếng nói: “Quay về tìm đồ vật gì đó thật chắc chắn rồi bám chắc vào đó.”
Trong khoang thuyền rất nhanh liền có nhiều người chạy ra ngoài, chạy đến cột buồm dung sức kéo.
Hồ tam gia đều ra tới, nhìn qua sắc trời, sắc mặt nghiêm nghị, lại nhìn thấy hai người Kỷ Đào trầm giọng nói: “Hai vị đi vào trước đi, sẽ không có việc gì đâu, ta đã nói sẽ đưa các ngươi đến nơi an toàn thì nhất định sẽ làm được.”
Câu cuối cùng này chính là câu an ủi.
Tâm tình của Kỷ Đào đã ổn định hơn, Lâm Thiên Dược nắm chặt tay nàng.
Hai người đang định trở về, đúng lúc này, trong con đường nên mà những người Kỷ Đào ở chạy ra rất nhiều người, hiển nhiên đều nhìn thấy sắc trời mà chạy ra ngoài, phu thê Liên thị có nha hoàn cùng tùy tùng đỡ, sắc mặt hoảng loạn, còn sắc mặt Yên Vũ cô nương lại trấn tĩnh hơn một chút.
Huynh muội Tạ thị cùng huynh muội Thạch thị cùng theo sát và hỗ trợ lẫn nhau, chỉ có Lý thị bị tụt lại phía sau.
Sắc mặt của Cù Vĩ vẫn tính là trấn định, hắn ôm chặt đứa nhỏ, Dư thị dựa vào hắn, trên mặt vô cùng hoảng loạn.