Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên kia Cù Vĩ cùng Dư thị cũng ra tới, trong lòng ngực của Dư thị ôm đứa nhỏ, bao bọc vô cùng kín. Trong tay của Cù Thiến chỉ xách một cái tay nải nhỏ, Cù Vĩ lại cầm bao lớn bao nhỏ, hắn cũng không cảm thấy mệt nhọc cùng khó chịu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
Cù Vĩ thanh toán mười lượng bạc, nói rõ là Cù Thiến trả tiền nửa căn phòng kia, còn có căn phòng của Tạ Đông, hắn cũng trả một nửa, dư lại năm lượng bạc là Dư thị ở.
Quản sự mỉm cười nhận lấy, cũng không có nhiều lời.
Cù Vĩ mang theo bọn họ đi rồi.
Lâm Thiên Dược lại mang theo Kỷ Đào chờ ở tại chỗ, Hà Nhiên chậm rì rì cùng Ngô thị xách theo tay nải ra bên ngoài, hắn hiện giờ vẫn không thể đi nhanh được, ánh mắt vẫn nhìn về phía Cù Thiến đã rời thuyền.
Ngô thị nhìn thấy ba người Kỷ Đào đứng ở một bên, trên mặt thở phào nhẹ nhõm, tiến lên hỏi quản sự: “Tốn bao nhiêu bạc vậy?”
Quản sự cười nhìn bà nói: “Hai người các ngươi tốn năm lượng.”
Ngô thị kinh ngạc, nhìn về phía Kỷ Đào, nhịn không được hỏi: “Ta ở gian phòng kia, cho dù ta ở một nửa thì phòng kia cũng là A Nhiên ở.”
Quản sự cười nói tiếp: “Cù cử nhân đã thanh toán một nửa rồi.”
Nghe vậy, sắc mặt của Hà Nhiên tái nhợt, nếu Cù Thiến không trả chút tiền nào thì trong lòng của hắn sẽ dễ chịu hơn một chút. Mắt thấy đoàn người Cù Thiến đang chuẩn bị biến mất trong đám người, hắn liền kéo theo Ngô thị, không cho bà nói thêm nữa, chỉ nói: “Nương, thanh toán bạc đi, Lâm huynh vẫn còn đang chờ đó.”
Ngô thị thanh toán bạc, trên mặt tràn đầy đau khổ, cầm tay nải đi đến trước mặt Kỷ Đào, oán giận nói: “Thiến nhi sao lại nhẫn tâm như vậy chứ?”
Kỷ Đào liếc nhìn bà một cái, rốt cuộc cũng nhịn không được, nói: “Nhân tâm đều được làm bằng máu thịt, đại thẩm, có đôi khi không thể chỉ nhìn thấy mỗi tiền được.”
Ngô thị trầm mặc.
Kỷ Đào nhìn dáng vẻ của bà, rõ ràng vẫn nghĩ không thông, cũng không nói nhiều nữa, Hà Nhiên người ta cũng không nói gì, nàng là một người ngoài thì nhọc long quan tâm làm gì chứ, nếu không phải lo lắng cho Cù Thiến thì nàng cũng sẽ không nhiều lời.
Dương ma ma cùng Lâm Thiên Dược cầm tay nải rời thuyền, đi chưa được bao xa, trên thuyền liền truyền đến thanh âm: “Lâm cử nhân.”
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược quay đầu lại, nhìn thấy quản sự vội vã chạy tới, trong tay cầm một túi tiền, áy náy nói: “Trước đó đến lấy thuốc từ chỗ của phu nhân vẫn chưa trả tiền, vừa rồi nghe tiểu nhị nhắc tới ta mới nhớ ra, Kỷ đại phu chớ trách.”
Kỷ Đào nhìn thoáng qua túi tiền ở trong tay hắn, cự tuyệt nói: “Không cần đâu, vốn chỉ là dược vật tầm thưởng, cũng không đáng”
Quản sự không khỏi dúi túi bạc về hướng Lâm Thiên Dược, cười nói: “Chủ nhân đưa bạc, các ngươi liền nhận lấy đi. Nếu cứ khăng khăng không nhận vậy thì chủ nhân sẽ trách ta làm việc không hiệu quả.”
Cũng đồng thời ám chỉ rằng Hồ tam gia không thiếu chút bạc này.
Lâm Thiên Dược dứt khoát nhận lấy, trút bỏ gánh nặng trên người, chắp tay nói:
“Một đường này đa tạ ngươi đã chiếu cố.”
Sau khi từ biệt quản sự, mấy người tiếp tục đi về phía bến tàu, Ngô thị nhìn thấy vừa rồi người quản sự kia mang đến chỗ của Kỷ Đào một túi tiền căng phồng, nhịn không được nói: “Vẫn là làm đại phu kiếm được tiền.”
Kỷ Đào không đáp, cùng Lâm Thiên Dược đi về phía trước.
Quả nhiên không hổ là Vận thành, nơi này được coi như bến tàu lớn nhất ở Càn quốc, đi vào bên trong chính là thủ đô, chỉ cần đi bằng thuyền thì đều phải đi từ nơi này.
Trên đường mọi người chính là muôn hình muôn vẻ, phú quý hay bần cùng đều có.
Bện đường bán đồ chơi làm bằng đường để ăn vặt, rất nhiều thứ Kỷ Đào chưa từng nhìn thấy qua. Nàng chú ý để theo kịp Lâm Thiên Dược, thỉnh thoảng lại liếc nhìn một cái.
Lâm Thiên Dược thấy được động tác của nàng, tức khắc bật cười nói: “Chúng ta ở lại nơi này mấy ngày sau đó lại đi tiếp.”
Đi ra khỏi đám người, liền nhìn thấy bên chân của Cù Vĩ có một đống tay nải, trong tay ôm đứa nhỏ, Dư thị đỡ lấy Cù Thiến, đang đứng đợi ở bên đường.
Lâm Thiên Dược đi lên phía trước nói: “Cù huynh, không bằng chúng ta trước tiên cứ tìm một quán trọ ở lại đã nhé?”
Cù Vĩ nhìn đứa nhỏ, gật gật đầu nói: “Ở bên kia hình như có rất nhiều quán trọ, chúng ta đi qua nhìn một chút.”
Dùng một chút, hắn lại nói: “Không bằng chỉ chúng ta đi thôi còn để cho các nàng ấy ở bên này nghỉ ngơi.”
Lúc nói chuyện, đằng sau lại truyền đến thanh âm của Tạ Đông, sắc mặt của Cù Vĩ nhu hòa lại, nói: “Tạ huynh.”
Cuối cùng, Tạ Đông cùng với Cù Vĩ còn có cả Lâm Thiên Dược, hơn nữa còn có một người bệnh tật đầy mình là Hà Nhiên, bốn người cùng nhau hướng về quán trọ ở bên kia phố mà đi.
Sắc mặt của Cù Thiến đã đỡ hơn một chút, trêu đùa Mộ nhi ở trong lòng ngực của Dư thị. Tạ Liên đứng ở một bên nhìn Mộ nhi, muốn tiến lên lại cảm thấy ngại ngùng.