Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngô thị một mình đứng ở một bên, sau khi nhìn một lúc lâu liền tiến lên hai bước nói: “Thiến nhi, con vẫn còn đang tức giận sao?”

Cù Thiến ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn bà, chỉ cười nhìn Mộ nhi, nói: “Ta không có tức giận nha, không phải ngài nói người một nhà chúng ta tính kế Hà gia của các người hay sao? Người nên tức giận hông phải là lão nhân gia ngài hay sao?”

Cù Thiến xoay người, cười nhìn bà.

Ngô thị xấu hổ nói: “Đó còn hông phải là vì ta sợ ca ca của con truy cứu chuyện A Nhiên động thủ với con hay sao. Hắn mỗi ngày đều luôn dặn dò A Nhiên, A Nhiên vẫn luôn có chút sợ hắn.”

Sắc mặt của Cù Thiến không thay đổi nói: “Hiện giờ thì tốt rồi, ca ca của ta sẽ không quản hắn nữa, hắn cũng không cần phải sợ.”

Ngô thị tuy rằng cảm thấy có chút không đúng, bất quá từ giờ Cù Vĩ hông còn mỗi ngày đều thuyết giáo A Nhiên nữa, bà cũng có chút vui mừng. Trước kia khi chưa xảy ra những chuyện này, Hà Nhiên vẫn luôn nhìn thấy Cù Vĩ là sợ hãi.

“Thiến nhi, đừng nóng giận a, là lỗi của ta, ta không nên nói không lựa lời, ta cũng đã già rồi, con cũng đừng cùng ta so đo nữa.”

Nói thật, lời này của Ngô thị cũng coi như là mười phần thành ý, dù sao thì chưa có nhà nào mà mẹ chồng hướng con dâu xin lỗi cả.

Kỷ Đào kinh ngạc nhìn bà một cái.

Dương ma ma trước sau như một vẫn đứng ở bên cạnh Kỷ Đào, trong tay vác tay nải, tò mò nhìn về phía đám người đang náo nhiệt ở phía trước.

Kỷ Đào nhìn thấy, cười nói: “Ma ma, chờ chúng ta sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, bà cùng chúng ta đi dạo nhé.”

Dương ma ma mỉm cười gật đầu.

Bên kia sắc mặt của Cù Thiến vẫn như bình thường, cũng không bởi vì lời xin lỗi của Ngô thị mà thay đổi sắc mặt, chỉ nói: “Ta không dám cùng ngài so đo, đúng rồi, đợi ngày nào thuận tiện ngài nói A Nhiên viết cho ta một tờ giấy, li thân hay hòa li đều được, ta không ngại đâu. Chờ tới kinh thành rồi, ta sẽ nói ca ca ta đi đến phủ nha ký lục.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Ngô thị trắng bệch, trên mặt vốn là tràn đầy nếp nhăn, lúc này tựa hồ càng khắc sâu hơn một chút.

“Thiến nhi, nếu con nhận hòa thân, đối với ca ca hay tẩu tử của con cũng đều không tốt.”

Cù Thiến không để ý tới.

Ngô thị quýnh lên, nhìn về phía Dư thị nói: “Làm tẩu tử của nàng, các ngươi cũng không thể để cho nàng tùy ý làm bậy chứ. Lúc này mới thành thân được một năm, sao lại nháo thành như vậy chứ?”

Dư thị nhàn nhàn nhìn thoáng qua Ngô thị, cười nói: “Lão thái thái, cũng không phải là chúng ta khi dễ bà, Thiến nhi nếu nói muốn nhận hòa thân, ta làm đại tẩu đương nhiên cũng phải ủng hộ nàng, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, không phải sao?”

Ngô thị còn muốn nói thêm, Dư thị liền ngắt lời bà, nghiêm túc nói: “Người một nhà chúng ta chính là muốn giúp đỡ lẫn nhau. Ngài gọi A Nhiên tới nói, dù sao ngài cũng không thể nói rõ ràng với chúng ta.”

Rất nhanh đám người Lâm Thiên Dược đã trở lại.

“Đào nhi, đi, chúng ta đã đưa tiền đặt cọc.” Lâm Thiên Dược duỗi tay cầm tay nải trên mặt đất lên, Dương ma ma nghe vậy, cũng xoay người lại cầm tay nải lên.

Kỷ Đào xách một cái, thuận miệng hỏi: “Chỗ đó có đắt không?”

“Nơi này là Vận thành, là bến tàu lớn nhất, tiện nghi cùng đắt đỏ.” Lâm Thiên Dược kiên nhẫn giải thích.

Nhà trọ mà bọn họ tìm cũng không phải nhà trọ ở trên đường lớn mà là ở một cái ngõ nhỏ, ở phía sau có một loạt các tiểu lâu hai tầng, khá sạch sẽ, chỉ là chủ quán chỉ có nước ấm, không có cơm canh.

Kỷ Đào cũng không có ý kiến gì, dù sao cũng chỉ ở tạm vài ngày mà thôi.

Tiến vào phòng trên lầu, bên trong cũng không quá lớn, bất quá được quét dọn vô cùng sạch sẽ, Dương ma ma một mình ở một phòng gần đó để thuận tiện giúp đỡ.

Đem hành lý đặt xuống, Lâm Thiên Dược kéo Kỷ Đào đi ra ngoài, thời điểm hắn đi ra ngoài gọi Dương ma ma, Kỷ Đào suy nghĩ một lát liền duỗi tay cầm lấy tay nải, đem hai từ ngân phiếu lấy ra, cho vào trong người, chờ đến lúc Lâm Thiên Dược trở về liền đưa cho hắn, nói: “Thời điểm ra ngoài, cần cẩn thận.”

Lâm Thiên Dược cười cười: “Được, đều nghe theo phu nhân.”

Kỷ Đào liếc mắt nhìn hắn một cái.

Ba người xuống lầu đi ra ngoài, đi về phía bến tàu náo nhiệt vừa rồi mà đi.

Tìm một tửu lầu thoạt nhìn sạch sẽ ngồi một chút, định ăn cơm trước.

Ở trên thuyền hơn một tháng, thức ăn ở trên thuyền thật sự không ổn, Kỷ Đào lại đang có thai, thường xuyên mua chút ăn đồ ăn chín mang theo, đã lâu chưa được ăn rau xào.

Mấy người ăn cơm xong liền đi dạo, ở phía xa xa thấy được huynh muội Thạch gia, bọn họ cũng không có tiến lên chào hỏi.

Sắc trời đã tối, bọn họ mới trở lại nhà trọ, rất xa liền nhìn thấy đèn lồng mờ ảo treo ở trước cổng lớn, Kỷ Đào tò mò hỏi: “Chúng ta ở tại chỗ này tính tiền như thế nào?”