Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chúng ta ở lại ba ngày, một gian phòng một lượng bạc, nếu rời đi trước thời hạn thì sẽ được trả lại tiền thừa.” Trong tay Lâm Thiên Dược xách theo đồ vật, cười nói.

Thật lòng mà nói thì có chút đắt.

Lâm Thiên Dược lại nói: “Bên kia có một cửa hàng, những người sống ở đó đều là những người làm công, ở một đêm sẽ mất hai mươi văn tiền, cũng có vài người ngủ tại bến tàu một đêm, căn bản là không chịu được.”

Kỷ Đào gật gật đầu.

Vừa mới lên lầu, liền nhìn thấy Hà Nhiên đang gõ cửa phòng, căn phòng đó rõ rang là nơi ở của Cù Thiến cùng Dư thị.

Nhìn thấy bọn họ đi lên, Hà Nhiên có chút xấu hổ, nói: “Lâm huynh đã trở lại rồi sao?”

Lâm Thiên Dược gật gật đầu.

Đúng vào lúc này, Cù Thiến mở cửa phòng ra, không kiên nhẫn nói: “Gõ cái gì mà gõ, Mộ nhi cũng đã bị ngươi đánh thức rồi. Cũng đã nói rằng mang giấy hòa thân tới, ngươi còn muốn thế nào nữa?”

Sắc mặt của Hà Nhiên vô cùng bị thương nói: “Thiến nhi, nàng hiểu ta nhất, ta căn bản là không phải cố ý, đó là nương của ta, ta chỉ có một người nương này, nàng tha thứ cho bà ấy đi, cho dù là vì ta...”

Cù Thiến cũng đã đóng cửa “rầm” một cái: “Ngươi đi đi, đừng đến nói với ta cái gì mà không cố ý, đơn hòa thân lấy tới đây, nếu là còn có chút lương tâm thì hòa li đi. Vô luận như thế nào, nương của ngươi, ta cũng không hầu hạ nữa.”

Vẻ mặt của Hà Nhiên vô cùng ủ rũ.

Hắn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào, nhịn không được mà cười khổ nói: “Lâm huynh, ta thật hâm mộ huynh. Mỗi ngày huynh đều có thể sống thật tốt.”

Nghe vậy, Lâm Thiên Dược cảm thấy chột dạ, nhìn Kỷ Đào nói: “Nữ tử phần lớn đều là người dễ mềm lòng, ngươi nỗ lực nhiều hơn một chút sẽ tốt lên thôi.”

Chờ đến khi vào phòng, Kỷ Đào hừ lạnh một tiếng.

Lâm Thiên Dược cười làm lành nói: “Đào nhi, ta cũng chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi.”

Kỷ Đào hỏi lại: “Nữ tử đều dễ mềm lòng sao?”

Lâm Thiên Dược vội lắc đầu: “Nàng cùng bọn họ không giống nhau.”

Kỷ Đào trừng hắn: “Vậy ý của chàng là nói tâm địa của ta cứng rắn sao?”

Lâm Thiên Dược vội rót một chén nước đưa cho nàng, hơi hơi khom lưng làm ra dáng vẻ cung kính nói: “Phu nhân đối với ta đương nhiên là mềm lòng.”

Kỷ Đào nhìn chén trà được đưa tới trước mặt, khóe miệng cong lên.

Hai người sớm đã nghỉ ngơi, khoảng thời gian này ở trên thuyền căn bản là ngủ không được tốt, luôn lung lay còn không an toàn. Hiện giờ khó khăn lắm mới có một nơi ổn định, đương nhiên phải nghỉ ngơi tốt một chút.

Sáng sớm ngày thứ hai, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược rửa mặt xong, Dương ma ma đã mua tới chút thức ăn, sau khi ba người tùy tiện ăn một chút, Lâm Thiên Dược liền đứng lên, nói: “Đào nhi, chúng ta đi tìm xe ngựa được không?”

Kỷ Đào đứng lên, nhanh chóng đi tìm xe ngựa, đến kinh thành sớm một chút, tìm được một căn phòng cho thuê ở lại, sớm ổn định cuộc sống.

Hai người vừa ra khỏi cửa, nhìn thấy Cù Vĩ cùng Dư thị cũng ra cửa, Kỷ Đào nhìn nhìn phía sau bọn họ, cũng không thấy Cù Thiến, Du thị đã cười nói: “Thiến nhi đi lại không tiện, chúng ta sợ chăm sóc muội ấy không chu đáo được nên muội ấy đã ở lại chỗ này trông hành lý, cũng chăm sóc Mộ nhi.”

Những lời này xem như là hướng Kỷ Đào giải thích.

Kỷ Đào gật gật đầu, mấy người cùng nhau xuống lầu, ra ngoài nhà trọ đi về phía bến tàu, nếu muốn hỏi đường, đương nhiên phải đi về nơi có nhiều người để hỏi.

Quả nhiên, bất quá sau nửa canh giờ, đám người Kỷ Đào liền tìm tới được một nơi có rất nhiều xe ngựa, xếp thành hàng dài ở trên đường, trên xe còn có xa phu ngồi.

Có vải thô vây quanh thùng xe, cũng có những xe ngựa thêu ám văn phú quý, thậm chí còn có xe ngựa mà hồng nhạt, màu đỏ rực.

Đám người Kỷ Đào sau khi đi qua một lần, ngay cả Cù Vĩ cũng đều nhíu mi, thật sự là giá cả quá đắt.

Ba ngày tới được kinh thành sẽ có giá ba lượng, muốn đi nhanh thì hai ngày nhưng sẽ tốn đến năm lượng bạc. Hơn nữa còn phải cung cấp thức ăn, nước uống cho xa phu, hơn nữa chỉ là một cỗ xe ngựa màu xanh bình thường.

Một chiếc xe ngựa tốt hơn có giá cả cao hơn gấp đôi, không phải không có số bạc này, mà là cảm thấy quá đắt đỏ, tiền bạc giống như rác rưởi vậy.

Kỷ Đào xem qua xe ngựa, bên trong chỉ có những tấm ván gỗ, tuy rằng bọn họ có chăn có thể lót xuống một chút nhưng trên đường đi xóc nảy, người bình thường cũng thôi nhưng nàng cùng Cù Thiến căn bản không ngồi được.

Dù sao cũng vẫn còn hai ngày, nhất thời không vội, đoàn người đi dạo một lát liền trở về.

Sau giờ ngọ, Lâm Thiên Dược mang theo Kỷ Đào hướng cửa đông mà đi, nếu đi kinh thành thì sẽ đi từ chỗ này để ra ngoài. Những chiếc xe ngựa cử nối đuôi nhau ra vào Vận thành, hai người đứng ở bên đường nhìn một lúc lâu, đột nhiên có một người nam tử khoảng ba mươi tuổi, mặc y phục làm từ vải bố màu lam, ánh mắt khôn khéo, cười cười đi đến bên cạnh hai người, nói: “Xin hỏi hai vị muốn đi kinh thành hay sao?”