Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Ấu Côn vỗ vỗ vào thân hình khổng lồ như ngọn núi nhỏ của con yêu thú phía sau. Nàng hơi ưỡn ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kiêu ngạo: "Không phải tông chủ bảo ta đi săn chút yêu thú mang về bán lấy tiền sao? Ta không chỉ săn được, mà còn làm hẳn một vố lớn. Lợi hại không!"
"Lợi hại."
Kỷ Bình Sinh nhìn chằm chằm thi thể Bích Lạc Thanh Ngưu, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không tiếc lời tán thưởng.
"Đại gia hỏa này là giống trâu gì, có thể bán được bao nhiêu linh thạch?"
Kỷ Ấu Côn thì hiểu gì mấy thứ này. Nàng lắc lắc cái đầu nhỏ, ấp úng đáp: "To thế này... chắc là bán được ối tiền nhỉ?"
Kỷ Bình Sinh đưa tay sờ thử lên thân trâu. Lớp da màu xanh cứng rắn như đá tảng, dày cộp như bức tường.
Hắn lại đưa tay vuốt mạnh vào miệng vết thương đang lộ ra ngoài, trên mặt không khỏi lộ vẻ thất vọng.
"Da trâu quá dày, không làm quần áo được. Thịt trâu lại dai ngoách, ăn chát xít dở tệ."
Kỷ Bình Sinh phân tích một hồi rồi chép miệng thở dài: "Xem ra chỉ có thể làm lương khô lót dạ, không đáng tiền đâu."
Hắn tiện tay xoa xoa đầu Kỷ Ấu Côn, thuận miệng bảo: "Loại trâu này, ngươi bắt thêm ba con nữa về đây, coi như xí xóa chuyện ngươi hồ đồ lúc trước."
"Ba con á..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Ấu Côn lập tức nhăn nhó. Bắt một con đã phải tìm bở hơi tai, giờ đào đâu ra thêm ba con nữa!
À đúng rồi! Hình như còn một viên yêu đan. Cho tông chủ ăn chắc là trừ đi được một con chứ nhỉ?
"Tông chủ, ngài nhìn cái này xem!"
Hai mắt Kỷ Ấu Côn bỗng sáng rực lên. Nàng lôi từ trong túi ra viên nội đan của Bích Lạc Thanh Ngưu.
"Thứ gì đây?"
Kỷ Bình Sinh nhíu mày. Chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy Kỷ Ấu Côn kiễng mũi chân, tay nhỏ lắc một cái, nhét thẳng viên yêu đan vào miệng hắn.
"Ư... ư..."
Kỷ Bình Sinh chỉ cảm thấy miệng mình vừa bị nhét một tảng đá. Hai mắt hắn trợn trừng, không thốt nên lời.
Theo bản năng, hắn khẽ nuốt một cái.
Viên yêu đan của Bích Lạc Thanh Ngưu to cỡ nắm tay cứ thế nghẹn ứ ở cổ họng hắn, nuốt không trôi mà nhổ cũng chẳng ra.
Ngọa tào!
Cái thứ quỷ gì mà còn thoang thoảng mùi phân trâu thế này? Con nha đầu chết tiệt này không phải nhét sỏi mật của con trâu bự kia vào mồm ta đấy chứ?
"Tông chủ, ngài phải nhai chứ!"
Kỷ Ấu Côn lầm bầm oán trách, đoạn vung tay tát thẳng một phát vào lưng Kỷ Bình Sinh.
Bàn tay nhỏ bé kiều nộn ấy thế mà lại ẩn chứa lực đạo kinh khủng, ngạnh sinh sinh vỗ Kỷ Bình Sinh lảo đảo lùi về sau mấy bước.
"Khụ khụ!"
Kỷ Bình Sinh nghẹn đỏ bừng cả mặt, đột nhiên gồng mình, cưỡng ép nuốt viên yêu đan xuống bụng. Hắn ho sặc sụa một trận mới có thể thở lại bình thường.
"Ngươi cho ta ăn cái thứ quỷ gì vậy hả!"
Kỷ Bình Sinh giận dữ quát. Quả nhiên con nít càng lớn càng nghịch, ngứa đòn mà!
Kỷ Ấu Côn bày ra vẻ mặt vô tội, chỉ tay về phía Bích Lạc Thanh Ngưu: "Yêu đan của nó đó, đại bổ luôn!"
"Yêu đan?!"
Kỷ Bình Sinh hít một ngụm khí lạnh, trợn trừng hai mắt kinh hãi: "Đây không phải trâu biến dị sao? Thứ này mẹ nó là yêu thú à!"
"Không sai, ta lợi hại chứ!"
Kỷ Ấu Côn hoàn toàn không thèm để ý đến sắc mặt đã tím ngắt của Kỷ Bình Sinh, đắc ý vểnh cằm lên.
"Ngưu bức..."
Kỷ Bình Sinh nghẹn họng hồi lâu mới thốt ra được hai chữ.
Sau đó, hai mắt hắn tối sầm lại.
Hắn lại lăn đùng ra ngất xỉu...
Đến khi hắn tỉnh lại lần nữa, trời đã sang ngày hôm sau.
Kỷ Bình Sinh từ từ mở mắt. Mái nhà quen thuộc, giường đá quen thuộc, khiến hắn cứ ngỡ mình vừa quay về điểm hồi sinh.
"Ta bị sao thế này?"
Kỷ Bình Sinh ngơ ngác ngồi dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.
Hắn nhớ mình bị Kỷ Ấu Côn cưỡng ép nhét một viên yêu đan vào mồm, ăn xong liền ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Ngọa tào, không xảy ra chuyện gì chứ?"
Kỷ Bình Sinh giật mình thon thót, vội vàng đưa hai tay sờ loạn khắp người. Nhận thấy bản thân không bị biến dị, hắn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thân thể không mọc ra sừng trâu. Vậy còn Mệnh Cung thì sao?